Cố Vân Trì đuổi tới nhà tôi, dỗ tôi cả một buổi tối, tôi mới nguôi giận.
Tôi cũng hiểu tình cảnh hiện tại của Cố Vân Trì, bố anh tuy rằng đã sớm nói qua do anh thừa kế công ty, nhưng mẹ kế anh lại mang thai rồi, còn xem giới tính, là một bé trai.
Bé trai này cho dù còn chưa chào đời, phân lượng chia gia sản cũng hoàn toàn đủ.
Trịnh Mẫn hiện tại chính là tổ tông của cả nhà họ Cố, ai cũng phải cung phụng, vạn nhất bởi vì Đào Nhạc Nhạc làm cho Trịnh Mẫn chịu kích thích gì, tôi thực sự lo lắng bố Cố Vân Trì sẽ giận cá chém thớt lên người anh.
Tiếng chuông điện thoại của Cố Vân Trì vang lên, bố anh gọi tới.
Tôi thấy anh nhíu mày không nghe điện thoại, khuyên nhủ: “Nghe đi, ít nhất hiện tại, anh còn cần sự ủng hộ của bố anh.”
Cố Vân Trì im lặng một lát, nghe điện thoại, tôi chỉ nghe anh nói một câu “Được”, liền cúp điện thoại.
“Bố anh bảo anh tối nay đưa em về nhà ăn cơm.”
Tôi gật gật đầu, nói: “Đi thì đi thôi, bữa này phê bình chắc là tránh không khỏi rồi.”
Cố Vân Trì cười nhéo nhéo má tôi, nói: “Có anh ở đây, sẽ không để em chịu ấm ức.”
Tôi bĩu môi, nói: “Người tôi không quan tâm không thể nào làm tôi chịu ấm ức.”
Đáy mắt anh tràn ra vẻ đau lòng, nói: “Là anh để em chịu ấm ức.”
“Vậy anh lại bù đắp cho em một chút đi.”
Tôi ôm cổ anh, cùng anh ngã xuống giường.
Kết quả chính là, bao nhiêu năm nay lần đầu tiên tôi đi làm muộn.
Đào Nhạc Nhạc đã đến bộ phận, nhìn thấy tôi mới đến, cô ta bước bước nhỏ đến chỗ ngồi của tôi, nói: “Sao chị mới đến? Còn là chủ quản nữa chứ, em tối nay nhất định nói với dượng nhỏ em, chị không chỉ đi làm muộn về sớm, còn cậy mình có chút công lao, không để chủ tịch vào mắt!”
Tôi lười để ý đến cô ta, ngược lại từ trong lời nói của cô ta nghe ra được, tối nay cô ta cũng đến nhà họ Cố ăn cơm.
Đây hẳn là ý của Trịnh Mẫn, xem ra Hồng Môn Yến này là nhắm vào tôi mà đến rồi.