Chập tối tôi vẫn chuẩn bị quà tặng đàng hoàng tới cửa.
Vừa nhìn thấy tôi, Đào Nhạc Nhạc liền thân mật khoác cánh tay bố Cố Vân Trì, nói: “Dượng nhỏ, chính là chị ta, ở trong công ty, chị ta cậy mình là chủ quản nhỏ, liền bắt nạt thực tập sinh là con, còn đi làm muộn về sớm, chị ta căn bản không để anh Vân Trì vào mắt.”
“Anh Vân Trì chính là chủ tịch đó, chị ta như vậy làm gương xấu, anh Vân Trì sau này còn quản lý công ty thế nào?”
“Dượng nhỏ, sao dượng lại tuyển một nhân viên một chút cũng không đáng yêu như chị ta vậy?”
Chú Cố cũng là vẻ mặt bất đắc dĩ, chú không dấu vết gạt tay Đào Nhạc Nhạc ra, đứng dậy đi về phía tôi.
“Tri Tân đến rồi à, ngồi đi.”
Tôi đưa quà tặng lên, nói: “Chào chú Cố, chào dì Trịnh.”
Trịnh Mẫn bộ dạng nhìn không thuận mắt, ở trên bàn cơm trực tiếp hỏi tôi, nói: “Tri Tân à, dì nhớ quê cháu là ở một thị trấn nhỏ, đúng không?”
Tôi không kiêu ngạo không tự ti gật đầu, nói: “Không sai.”
Trịnh Mẫn tán thán nói: “Hiện tại trấn nhỏ làm đề gia thật lợi hại, không chỉ có thể dựa vào bản lĩnh thi ra ngoài, còn có thể dựa vào khuôn mặt trèo lên con rể quý...”
Cố Vân Trì đặt đũa xuống, phát ra âm thanh không lớn không nhỏ.
Anh lạnh lùng nhìn Trịnh Mẫn, nói: “Dì Mẫn, dì hiện tại nên chăm sóc tốt bản thân cùng cái thai trong bụng dì, chuyện khác không cần dì bận tâm.”
“Ui da!”
Trịnh Mẫn lập tức ôm bụng, làm ra vẻ mặt đau đớn, nói: “Lão Cố, bụng em khó chịu...”
Chú Cố bất đắc dĩ thở dài, nói: “Vân Trì, con bớt tranh cãi vài câu đi.”
Cố Vân Trì môi mỏng khẽ mở, tôi lập tức cắt ngang, nói: “Không sao chứ? Có cần đi bệnh viện không?”
Chú Cố cười với tôi, nói: “Nghỉ ngơi một lát là tốt rồi...”
Cái gì nghỉ ngơi một lát là tốt rồi? Ông cứ như vậy đối đãi con trai mình à?
Trịnh Mẫn mượn đề tài để nói chuyện của mình, nói: “Bác sĩ đều nói rồi, em phải giữ tâm trạng vui vẻ, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của con trai ông đấy.”
Tôi nhìn về phía Cố Vân Trì, trên mặt anh dày đặc hàn ý báo hiệu anh sắp bùng nổ.
Tôi ở dưới bàn nắm lấy tay anh, lắc đầu.
Trịnh Mẫn thấy tôi và Cố Vân Trì đều không tiếp lời, bà ta lại hừ hừ vài tiếng, lúc này mới ngồi lại tử tế.
“Vân Trì, dì ấy mà chỉ có Nhạc Nhạc là đứa cháu gái này, nó nói thế nào cũng coi như là em gái con, dì không hy vọng nó ở công ty chịu một chút ấm ức nào, con phải giúp dì chăm sóc nó thật tốt nha.”
Tôi thay Cố Vân Trì đồng ý, nói: “Dì Trịnh, chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cháu gái của dì.”
Trịnh Mẫn lại căn bản không để ý tới tôi.
Ngược lại là Đào Nhạc Nhạc, có người chống lưng cho cô ta, cô ta càng thêm dương dương tự đắc rồi.