Ngày hôm sau, tôi dắt Niệm Niệm đến sân bay.
Còn nửa tiếng nữa là lên máy bay, Niệm Niệm tựa vào chân tôi nhỏ giọng hỏi: "Mẹ ơi, ở chỗ mới có nhìn thấy máy bay lớn mà cha huấn luyện không ạ?"
"Có chứ." Tôi ngồi xuống chỉnh lại cổ áo cho con, "Còn có những ngôi sao sáng hơn cả trên vai cha nữa."
Điện thoại rung lên.
Là Hạ An.
Tôi bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hoảng loạn: "Dĩ Ninh... tớ bị theo dõi rồi. Từ chiều hôm qua đã có một chiếc xe Jeep biển quân đội bám theo, bây giờ tớ đang ở ký túc xá, ngoài cửa còn có bóng người..."
"Đã liên lạc với phòng bảo vệ chưa?"
"Điện thoại của Thời Tự không gọi được." Giọng Hạ An mang theo tiếng khóc, "Dĩ Ninh, tớ sợ quá..."
Tôi nhìn gương mặt nhỏ nhắn ngẩng lên của Niệm Niệm, lại nhìn sang màn hình hiển thị ở cửa lên máy bay.
"Cậu khóa chặt cửa trước đi, tớ liên lạc với đại đội cảnh vệ ngay. Đợi sắp xếp cho Niệm Niệm xong tớ sẽ qua."
Cúp điện thoại, tôi ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào con gái: "Niệm Niệm, cô Hạ An cần mẹ giúp. Con theo chú cần vụ về đại viện trước nhé, được không?"
Niệm Niệm gật đầu thật mạnh: "Mẹ mau đi giúp cô đánh kẻ xấu đi ạ."
Gửi con gái đi xong, tôi rảo bước chạy đến phòng bảo vệ quân khu.
Vừa bước vào đại sảnh đã đâm sầm vào Bùi Thời Tự đang vội vã đẩy cửa vào.
Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt anh bỗng chốc đóng băng.
Tôi đang định mở miệng thì bị anh túm chặt cổ tay kéo vào góc hành lang.
"Kiều Dĩ Ninh, em còn muốn làm gì nữa?"
"An An ở bên trong, tôi muốn đi—"
"Đủ rồi." Anh ngắt lời tôi, ánh mắt trầm xuống đến đáng sợ, "Xe theo dõi là do em sắp xếp đúng không? Em yêu anh bao nhiêu năm nay, thật sự cam tâm rời đi như vậy sao?"
Từng chữ từng câu đều như những cây kim tẩm độc đâm sâu vào tim tôi.
Hóa ra anh biết, anh biết tôi yêu anh, biết tôi không cam lòng, biết tôi đau đớn đến nhường nào.
"Buông tay ra! Hạ An đang đợi tôi."
"Bây giờ rời đi, anh coi như chưa có chuyện gì xảy ra." Bùi Thời Tự dùng giọng điệu cảnh cáo, "Đừng ép anh."
"Thời Tự!" Giọng của Hạ An từ phía sau truyền tới.
Cô ấy chạy nhỏ bước đến, ánh mắt lướt nhanh qua hai chúng tôi, cuối cùng dừng lại ở bàn tay Bùi Thời Tự đang nắm lấy tôi.
"An An, có bị thương không?"
Tôi định tiến lên, nhưng bị Hạ An lặng lẽ ngăn lại.
"Tớ không sao." Cô ấy khoác lấy cánh tay Bùi Thời Tự, mỉm cười với tôi, "Thời Tự đã dẫn cảnh vệ đến rồi. Dĩ Ninh, cảm ơn cậu đã đến một chuyến, nhưng mà..." Cô ấy nhẹ nhàng tựa mặt vào vai Bùi Thời Tự, "Tớ có vị hôn phu bảo vệ là đủ rồi."
Tôi nhìn dáng vẻ dựa dẫm tự nhiên của Hạ An, nhìn Bùi Thời Tự giơ tay vén lọn tóc mai cho cô ấy, đột nhiên thấy mình đứng ở đây thật thừa thãi.
"Vậy tớ đi trước đây." Tôi gượng gạo nặn ra một nụ cười, "An An, chú ý an toàn nhé."
"Ừm, đi đường cẩn thận."
Nụ cười của Hạ An vẫn tươi tắn như trước, nhưng đã bớt đi vài phần thân thiết so với mọi khi.