“Cô chú ơi, trước khi ăn có cần gieo xúc xắc không?”
Trong căn nhà thấp bé ở khu ổ chuột.
Cô nhặt phế liệu đặt một bát mì vừa nấu xong trước mặt tôi.
Nghe thấy lời tôi nói, hai người nhìn nhau.
“Cái gì?”
“Gieo xúc xắc ạ. Ra số lẻ thì ăn thức ăn thừa từ hôm qua, ra số chẵn mới được ăn đồ ăn mới nấu. Phải gieo trước, gieo xong mới được ăn.”
Tôi kể quy tắc cho họ nghe.
Chú ngồi xổm xuống nhìn tôi.
“Ai nói với cháu quy tắc này?”
“Cháu…”
Tôi suýt nữa đã nói là bố.
Ông ấy là giáo sư tâm lý học trẻ em, từng xuất bản hai cuốn sách, thường xuyên xuất hiện trong các chương trình nuôi dạy con cái trên truyền hình.
Năm tôi bắt đầu học tiểu học, ông ấy ngồi xổm trước mặt tôi:
“Con yêu, trong cuộc đời có quá nhiều chuyện xảy ra theo xác suất, con phải học cách chấp nhận mọi kết quả mà số phận mang đến.”
“Bố quyết định từ hôm nay trở đi, mọi chuyện trong cuộc sống của con đều phải được quyết định bằng trò chơi ngẫu nhiên.”
Tối hôm ấy, tôi gieo được số ba.
Vì vậy chỉ có thể ăn đồ thừa.
Em gái lại ngồi đối diện tôi, ăn món sườn xào chua ngọt vừa được bưng ra khỏi bếp.
Tôi từng hỏi bố: “Tại sao em gái không cần gieo xúc xắc?”
Bố nói: “Em còn nhỏ, cơ thể yếu, chờ em lớn lên rồi cũng sẽ tham gia.”
Nhưng em chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi, năm nay đã mười tuổi.
Em vẫn không cần gieo xúc xắc.
“Con à, sao con lại khóc?”
Giọng cô kéo tôi trở về thực tại.
Tôi sờ lên mặt, bàn tay đầy nước mắt.
“Cô ơi, cháu có thể ở đây mãi không?”
“Tất nhiên là được.”
Cô cười rất vui vẻ.
“Từ nay con chính là con gái của chúng ta.”
Chú đứng bên cạnh gật đầu.
“Đúng vậy, từ nay chúng ta là người một nhà.”
Lần đầu tiên tôi cảm thấy rời khỏi nhà là một lựa chọn đúng đắn.
Lúc này, trong nhà tôi đèn đuốc sáng trưng.
Mẹ đang nấu bữa tối.
Em gái nằm sấp trên bàn trà làm bài tập:
“Mẹ ơi, bữa tối hôm nay thơm quá!”
“Mau đi rửa tay đi.”
Bố ngồi trên ghế sofa lướt điện thoại.
Có người hỏi ông ấy kinh nghiệm giáo dục con cái, ông ấy gõ một đoạn dài rồi đăng lên vòng bạn bè:
“Tôi luôn đối xử công bằng với hai con gái.”
“Với con gái lớn, tôi áp dụng phương pháp rèn luyện bằng xác suất, giúp con bé nâng cao khả năng chịu áp lực và khả năng đưa ra quyết định. Hiệu quả rất tốt, thành tích của con bé luôn nằm trong ba người đứng đầu lớp.”
“Con gái nhỏ còn ít tuổi, vài năm nữa cũng sẽ áp dụng.”
Bên dưới có hơn hai mươi lượt thích.
Có người bình luận: Không hổ là thầy Khương, tự mình thực hành, lời nói đi đôi với việc làm.
Em gái đã ngồi vào bàn ăn, trước mặt bày cá vược hấp và tôm sốt tỏi.
Bố ngồi xuống, gắp một miếng cá vào bát em gái.
“An An, ăn chậm thôi, cá có nhiều xương.”
“Bố ơi, hôm nay chị ăn gì ở trường vậy?”
Tại khu ổ chuột.
Đồng hồ điện thoại của tôi rung lên, là tin nhắn bố gửi tới.
“Con yêu, bố biết hôm nay con chưa ăn gì, bố phá lệ cho con hai tệ để mua đồ ăn.”
“Ngày mai vẫn phải tiếp tục tuân thủ quy tắc.”
Tôi nhìn tin nhắn đó, không trả lời.
Cũng không mở lì xì.
Cô đi tới, liếc nhìn một cái.
“Là bố mẹ con à?”
“Không phải.”
Tôi tắt đồng hồ điện thoại.
“Cháu không có bố mẹ.”