“Cô ơi, nhà cô có bài Tây không?”
Tối qua, họ đã trải cho tôi một chiếc giường nhỏ. Chăn tuy cũ nhưng rất sạch sẽ.
Sáng sớm, chú ngồi xổm trong sân phân loại phế liệu, nghe thấy tôi nói cũng không ngẩng đầu lên:
“Con bé này, cháu cần bài Tây làm gì?”
“Mặc quần áo gì không cần rút bài sao ạ? Rút được chất màu đen thì mặc đồ cũ, chất màu đỏ thì mặc đồ mới.”
Tôi trả lời.
Cô lục trong tủ lấy ra một chiếc áo khoác cũ rồi mặc lên người tôi.
“Con bé này, sao lại có nhiều quy tắc kỳ quặc như vậy?”
“Nhưng hôm nay trời trở lạnh rồi, cháu cứ mặc áo của cô đi.”
Tôi ngẩn người. Đây là những quy tắc kỳ quặc sao?
Tôi cứ tưởng gia đình nào cũng như vậy.
Bữa sáng là cháo trắng ăn với dưa muối.
Cô đặt thẳng bát cháo trước mặt tôi, nhưng tôi vẫn ngồi chờ nửa phút.
“Sao không ăn?” Cô hỏi.
“Cô vẫn chưa bảo cháu đoán mặt sấp hay mặt ngửa của đồng xu.”
“Hả?”
“Đoán đúng mới được ăn sáng, đoán sai thì phải chờ đến bữa trưa ạ.”
Cô bưng bát lên rồi đặt mạnh xuống trước mặt tôi.
“Ăn đi! Không cần đoán.”
Ăn sáng xong, đồng hồ điện thoại của tôi rung lên.
Mở ra xem, đó là lì xì tiền sinh hoạt ngẫu nhiên bố gửi hôm nay.
Tôi chỉ nhìn, không nhận.
Nửa tiếng sau, bố gửi hai tin nhắn:
“Ninh Ninh, hôm nay con không nhận lì xì, là đang giận dỗi với bố đấy à?”
“Tùy con, xác suất sẽ không thay đổi vì cảm xúc của con. Đây cũng là một bài học con phải học.”
Buổi chiều, cô chú chuẩn bị ra ngoài nhặt phế liệu.
Tôi cũng muốn đi.
Nhưng tôi biết quy tắc, trước khi ra ngoài phải quyết định xem mình có được đi hay không.
Tôi lấy viên xúc xắc luôn mang theo trong túi ra, ngồi xổm xuống đất rồi gieo.
Viên xúc xắc nảy hai lần trên nền xi măng, xoay vài vòng rồi dừng lại.
Bốn, số chẵn.
Tôi vui vẻ đứng lên:
“Cháu có thể ra ngoài cùng cô chú rồi!”
Cô chú khó hiểu nhìn tôi.
“Được, vậy đi theo đi.”
Nhặt chai cả buổi sáng, chúng tôi bán được bốn tệ bảy hào.
Cô dùng số tiền đó mua ba chiếc bánh bao không nhân và một túi dưa muối.
Lúc nhận bánh, tôi lại hỏi một lần nữa:
“Thật sự không cần gieo xúc xắc sao ạ?”
Cuối cùng cô cũng không chịu nổi nữa, cầm viên xúc xắc trong tay tôi lên nhìn, định ném đi.
Tôi lập tức hoảng hốt giành lại.
“Không thể ném đi. Không có xúc xắc, cháu không biết mình nên làm gì.”
Chú đứng bên cạnh khịt mũi:
“Rốt cuộc là gia đình kiểu gì mới có thể dạy một đứa trẻ thành thế này?”
Trên đường trở về, chú đi chậm hơn chúng tôi vài bước. Tôi nghe thấy chú đang gọi điện thoại.
“Đúng, nhặt được hôm qua. Nếu cần thì có thể đến lấy hàng ngay…”
Tôi quay đầu lại, chú lập tức cúp máy, nhét điện thoại vào túi quần.
“Chú đang gọi điện cho ai vậy?”
“Ông chủ thu mua phế liệu, hỏi giá ngày mai.”