“Dậy đi, đi thôi.”
Trời còn chưa sáng, chú đã kéo tôi khỏi giường.
Trước cửa đỗ một chiếc xe tải nhỏ màu xám.
Trong xe đã có hai đứa trẻ, một bé trai và một bé gái, đều nhỏ tuổi hơn tôi, đang trốn trong góc.
Tôi nhìn hai đứa một cái.
“Hai em cũng đi chơi trong núi sao?”
Bé trai lắc đầu, hai mắt đỏ hoe.
Bé gái cúi gằm mặt xuống.
Người lái xe là một người đàn ông đầu trọc. Ông ta quay đầu nhìn tôi rồi hỏi chú:
“Đứa này bao nhiêu?”
Chú giơ tay ra hiệu một con số.
Người đàn ông đầu trọc chép miệng:
“Ngoại hình cũng được, nhưng độ tuổi này khó bán.”
Chú đóng cửa xe lại, trong khoang lập tức tối đi.
Qua khe hở của cửa sổ phía sau, tôi nhìn thấy chú đứng ở đầu ngõ nhận một xấp tiền rồi nhét vào túi quần.
Xe lại khởi động, đường đi càng lúc càng xóc.
Tiếng khóc ngắt quãng của bé trai vang lên.
Bé gái đột nhiên nắm lấy tay tôi.
“Chị ơi, chị có sợ không?”
“Không sợ.”
“Tại sao?”
“Bởi vì chú này chỉ muốn giúp chúng ta đổi sang bố mẹ mới thôi.”
Người đàn ông đầu trọc nhìn tôi qua gương chiếu hậu:
“Con bé này cũng thoải mái thật.”
Đường càng lúc càng xóc.
Xe dừng lại bên một đoạn đường đất.
Người đàn ông đầu trọc xuống xe, đi về phía bụi cây bên đường.
“Ngồi yên ở đây, tao đi tiểu.”
Thấy ông ta đi rồi, bé trai đột nhiên bật khóc:
“Chị ơi, em muốn về nhà… Em muốn bố mẹ…”
Bé gái cũng nức nở theo:
“Em cũng muốn… Em cũng muốn mẹ…”
Thì ra hai em ấy đều có bố mẹ yêu thương mình.
Tôi ghé sát khe hở cửa sổ sau nhìn ra ngoài.
Cách đó không xa có một trạm xăng, có thể nhìn thấy người đang đi lại trong cửa hàng tiện lợi.
Giữa hàng ghế sau và khoang hành lý có một tấm ngăn. Bên dưới tấm ngăn có một khe hở, vừa đủ để trẻ con bò qua.
Bò qua đó sẽ đến cốp sau, khóa cốp có thể mở được từ bên trong.
“Hai em bò qua phía dưới này, mở cốp sau rồi chạy đến trạm xăng kia, nhờ người lớn giúp tìm bố mẹ.”