“Nào, gieo xúc xắc đi.”
Buổi chiều trở về nhà, chú lấy một chiếc ổ khóa, khóa cửa gian nhà chính lại.
Tôi lấy viên xúc xắc trong túi ra, ngồi xổm xuống gieo.
Ba, số lẻ.
“Quy tắc của cháu là ra số lẻ thì không được ra ngoài đúng không? Từ bây giờ cháu cứ ở trong nhà.”
Chú nói với tôi, sau đó khóa cửa từ bên ngoài.
Tôi gật đầu, ngoan ngoãn ngồi trong nhà.
Quy tắc chính là quy tắc.
Bố từng nói, gieo ra kết quả gì thì phải chấp nhận kết quả đó, không được mặc cả.
Tôi không cảm thấy có gì không đúng.
Cô đang ở trong phòng, ánh mắt lướt qua người tôi.
“Cho cô mượn đồng hồ xem một chút được không?”
Tôi do dự một lát rồi tháo đồng hồ đưa cho cô.
Cô lật qua lật lại, nhìn màn hình rồi bỏ vào túi mình.
“Gần hết pin rồi, lát nữa cô sẽ giúp cháu sạc.”
Tôi nói được.
Buổi chiều, bố đang viết một bài rất dài trên diễn đàn nuôi dạy con cái.
【Phương pháp giáo dục bằng xác suất: Tôi đã sử dụng trò chơi ngẫu nhiên để rèn luyện chỉ số vượt nghịch cảnh cho con như thế nào】
“Con gái lớn của tôi bắt đầu được rèn luyện bằng xác suất từ năm sáu tuổi, đến nay đã được năm năm.”
“Khả năng chịu đựng tâm lý của con bé vượt xa những đứa trẻ cùng tuổi, khi đối mặt với bất kỳ sự bất định nào cũng không suy sụp cảm xúc.”
“Rất nhiều phụ huynh hỏi tôi, đứa trẻ có phản kháng hay không?”
“Ban đầu tất nhiên là có. Nhưng sau khi kiên trì, con bé đã hoàn toàn tiếp nhận hệ thống quy tắc này. Thậm chí con bé còn chủ động yêu cầu gieo xúc xắc.”
Sau khi đăng lên, bài viết nhanh chóng nhận được hàng trăm lượt thích.
Buổi tối, chú trở về.
“Ngày mai chú sẽ đưa cháu đến một nơi.”
“Nơi nào ạ?”
“Đi chơi. Ngồi xe đường dài vào vùng núi, ở đó có rất nhiều trẻ con.”
“Đi bao lâu?”
“Ở một thời gian.”
“Cô có đi không?”
Cô cúi đầu:
“Cô không đi, cô ở nhà chờ hai người.”
Buổi tối, cô chú nhỏ giọng nói chuyện.
Tôi nằm trên giường, nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.
“Con bé này trông có vẻ xuất thân từ gia đình khá giả, sao lại lưu lạc ngoài đường?”
“Ai biết được, có thể trong nhà xảy ra mâu thuẫn gì đó.”
“Nó cũng đáng thương, nhà cũ có nhiều quy tắc như thế. Chúng ta làm vậy cũng coi như làm được một việc tốt nhỉ?”
Tôi nhắm mắt, giả vờ ngủ.
Thật ra tôi biết họ muốn bán tôi đi.
Cô lấy đồng hồ của tôi là vì sợ bố tìm tới.
Khóa cửa là vì sợ tôi chạy trốn.
Trong vùng núi mà ngày mai chúng tôi tới, có lẽ chẳng có đứa trẻ nào cả.
Nhưng tôi không sợ.
Bán thì bán thôi.
Bố giao cuộc đời tôi cho viên xúc xắc, còn chú giao cuộc đời tôi cho người trả giá.
Có gì khác nhau đâu?