“Ninh Ninh, bố đây! Con nhìn bố đi!”
Bố lao tới bên giường, nắm chặt cổ tay tôi.
Tôi giật tay ra.
“Chú ơi, chú nhận nhầm người rồi.”
Mẹ đứng ở cửa, khóc không thành tiếng.
Y tá đẩy cửa bước vào.
“Người nhà ra ngoài trước đi. Đứa trẻ vừa tỉnh, không thể chịu kích thích.”
“Nó là con gái tôi! Tại sao nó lại không nhận ra chúng tôi?”
Bố tự lẩm bẩm.
Y tá vội ngăn họ ngoài hành lang.
Qua cánh cửa đó, tôi có thể nghe rõ từng lời.
“Đứa trẻ đã trải qua sang chấn nghiêm trọng. Trong những trường hợp như thế này, mất trí nhớ có chọn lọc không phải chuyện hiếm.”
“Con bé đã phong tỏa toàn bộ ký ức liên quan đến sang chấn, bao gồm cả gia đình.”
“Khi nào con bé mới nhớ lại?” Giọng mẹ ngắt quãng.
“Không thể xác định. Có thể là vài ngày, vài tháng, thậm chí lâu hơn. Quan trọng nhất là không được gây áp lực cho con bé.”
Dì nhanh chóng tới nơi.
Dì xông vào phòng bệnh, ôm chầm lấy tôi.
“Ninh Ninh! Dì tới rồi, con yêu!”
Tôi không giãy giụa nhưng cũng không ôm lại.
“Cô ơi, cô cũng biết cháu sao?”
Dì buông tôi ra, nhìn chằm chằm vào mặt tôi rất lâu.
Sau đó quay đầu nhìn bố mẹ đứng ở cửa, ánh mắt lạnh đi.
“Khương Viễn Phong, Tống Thư, hai người hài lòng chưa?”
Bố không nói gì.
“Tống Chiêu, bác sĩ nói con bé bị mất trí nhớ do sang chấn…” Mẹ nhỏ giọng nói.
“Sang chấn?” Dì cười lạnh.
“Sang chấn bắt đầu từ khi nào? Từ ngày nó bị bọn buôn người bắt đi, hay từ ngày hai người nhét viên xúc xắc vào tay nó?”
“Tống Chiêu, Khương Viễn Phong, tôi không quan tâm cái gì gọi là giáo dục bằng xác suất. Từ hôm nay, Ninh Ninh sẽ sống cùng tôi.”
“Không được, nó là con gái tôi.”
“Con gái anh?” Dì bật cười.
“Trước khi tới đây, tôi đã nghe cảnh sát kể hết rồi. Lúc con gái anh đói đến mức phải nhặt chai ngoài đường, anh đang ở đâu? Lúc con gái anh bị bọn buôn người kéo lên xe, anh đang làm gì? Con gái anh đã mất tích hai ngày mà những người làm bố mẹ như hai người cũng không phát hiện!”
Nghe vậy, bố chột dạ cúi đầu.
“Là lỗi của chúng tôi.”
Mẹ kéo tay dì.
“Tống Chiêu, đừng nói nữa…”
“Tống Thư, chị cũng đừng giả vờ.” Dì hất tay mẹ ra.
“Chị nghĩ không trực tiếp tham gia thì không có trách nhiệm sao? Chị nhìn con bé chịu đói, nhìn con bé mặc quần áo cũ đi học. Làm mẹ mà chị còn lương tâm không?”
Nước mắt mẹ rơi xuống, không phản bác.
Dì cúi người nhìn tôi, giọng nói lập tức dịu xuống.
“Ninh Ninh, nhà dì còn có một người anh. Con có muốn đến nhà dì ở một thời gian không?”
“Cô ơi, ở nhà cô có cần gieo xúc xắc không?”
Mắt dì lập tức đỏ lên, lắc đầu.
“Không cần. Con muốn ở bao lâu thì ở, muốn ăn gì thì ăn.”
“Không cần rút bài để quyết định mặc quần áo gì sao?”
“Không cần.”
“Không cần oẳn tù tì để quyết định có được bật điều hòa hay không?”
“Không cần. Ninh Ninh, những thứ đó vốn không nên tồn tại.”
Tôi gật đầu.
“Được ạ.”
Bố đau lòng đến tột cùng.
Mặc dù tôi không còn nhớ ông ấy.
Nhưng tôi vẫn nhớ những quy tắc từng khiến mình bị tổn thương sâu sắc.