Sáng hôm sau, lão Lục tới.
Ông ta lấy từng món đồ trong túi ra.
Dao phẫu thuật, kìm, ống dẫn và những chiếc máy mà tôi không biết tên.
Tôi ngồi trong góc, nắm chặt viên xúc xắc.
“Chú ơi.”
Người đàn ông đầu trọc không ngẩng đầu lên: “Lại làm sao?”
“Trước khi phẫu thuật, có thể cho cháu gieo xúc xắc một lần không?”
“Gieo cái gì?”
“Gieo được số lẻ thì không phẫu thuật. Số chẵn thì phẫu thuật.”
Lão Lục đẩy kính, nhìn tôi.
Người đàn ông đầu trọc nhe răng cười.
Ông ta đã lăn lộn trong sòng bạc nhiều năm, chỉ cần tùy tiện dùng chút thủ thuật là có thể gieo ra số mình muốn.
“Được, vậy gieo đi.”
Ông ta lấy viên xúc xắc khỏi tay tôi rồi ném lên giường sắt.
Viên xúc xắc nảy hai lần, xoay vài vòng rồi dừng lại.
Bốn, số chẵn.
“Thấy chưa? Đến ông trời cũng đồng ý. Lên bàn đi.”
Tôi nhìn con số bốn đó.
Ngoan ngoãn bước lên giường sắt.
Lão Lục cầm ống tiêm, bơm một ống thuốc vào trong.
“Đừng cử động. Tiêm xong mũi này thì cháu sẽ ngủ, không đau đâu.”
Kim tiêm đâm vào cánh tay, mí mắt tôi bắt đầu nặng trĩu.
Đúng lúc này, phía xa vang lên âm thanh.
Rất xa nhưng cũng rất gần.
“U… u… u…”
Là tiếng còi cảnh sát.
Người đàn ông đầu trọc gầm lên:
“Chuyện gì vậy?”
Tay lão Lục run lên, ống tiêm rơi xuống đất.
“Chết tiệt, có người báo cảnh sát sao?”
Bên ngoài sân vang lên tiếng loa:
“Những người bên trong chú ý, các người đã bị bao vây!”
Người đàn ông đầu trọc lao tới cửa sổ nhìn ra ngoài.
“Khốn kiếp, có mấy chiếc xe liền!”
Ông ta quay đầu trừng mắt nhìn tôi, muốn đưa tôi theo.
Nhưng bên ngoài tường sân đã đầy người.
Ông ta chỉ có thể đạp tung cửa sổ sắt, co chân chạy về phía cửa sau.
Vài người mặc đồng phục xông vào.
Tôi nằm trên giường sắt.
Thuốc mê đã phát huy một nửa tác dụng, cả người mềm nhũn, không thể cử động.
Một nữ cảnh sát chạy tới bế tôi lên.
“Cháu bé, cháu bé, cháu có nghe thấy cô nói không?”
“Cô ơi.” Lưỡi tôi hơi tê.
“Cô tới cứu cháu sao?”
Buổi chiều hôm đó, thông tin của tôi được chuyển tới Công an thành phố.
Khi tỉnh lại trong bệnh viện, tôi đã nghe thấy giọng nói đầy lo lắng.
“Ninh Ninh!”
Cửa phòng bị đẩy ra.
“Ninh Ninh, bố mẹ tới rồi, bố mẹ tới đón con đây!”
Nhưng tôi chỉ chậm rãi chống tay ngồi dậy khỏi giường.
Nhìn họ rồi hỏi:
“Hai người là ai vậy?”