Ninh Thành công chúa Tống Minh Châu cùng Thái hậu rời cung.
Hoàng đế bảo ta đi tiễn họ một đoạn.
Thái hậu ở trên xe ngựa, hoàn toàn không bước xuống.
Ta thở phào nhẹ nhõm, ta với Thái hậu thực sự chẳng có tình cảm gì, đi tiễn một người xa lạ, cảm giác cứ kỳ quái thế nào ấy.
Tống Minh Châu nắm lấy tay ta, giọng nói dịu dàng ấm áp, tràn đầy sức sống:
"Tiểu Hỉ, ta hỏi lại ngươi một lần nữa, ngươi có nguyện ý đi cùng ta không? Bệ hạ hôm nay để ngươi tiễn ta chính là có ý để ngươi tự mình quyết định, nếu ngươi đi, ra khỏi cửa cung này thì sẽ là thân phận tự do."
Bình luận lướt qua nhanh chóng.
Có người bảo ta ở lại, cùng hoàng đế có một cuộc tình ngọt ngào.
【 Hoàng đế tối qua khóc đấy nhé, lúc hắn đi tìm Tống Minh Châu đã nói rất khí phách là để ngươi muốn đi thì đi, thực tế sau khi về nhà thì khóc như một con chó vậy. 】
【 Một kẻ tuyệt thế lụy tình như vậy, ngươi muốn nắm thóp hắn là việc quá dễ dàng, từ đó về sau ngươi chính là chủ nhân duy nhất của hậu cung, hoàng đế tuyệt đối sẽ cùng ngươi một đời một kiếp một đôi người. 】
Cũng có người bảo ta trốn đi.
【 Cái nơi quỷ quái này, chó cũng không thèm ở. 】
【 Bạn phải nghĩ xem, nếu bạn yêu hoàng đế, có sinh con cho hắn không? Sinh con rồi hoàng đế có ban chết cho bạn không? Bạn sinh con mất đi nửa cái mạng, khó khăn lắm con trai bạn mới trưởng thành, hoàng đế đòi lấy mạng còn lại của bạn. Cho dù hoàng đế không giết bạn thì những vị đại thần đó lẽ nào thật sự không biết hoàng cung có quy tắc đó sao? Chị em à, đừng có tự lừa mình dối người, đừng vì tình yêu mà ngay cả mạng sống cũng không cần, không đáng đâu. 】
Họ suy nghĩ đều rất có lý, duy nhất chỉ là không nghĩ tới việc ta không yêu hoàng đế, ta chưa từng nghĩ mình với hoàng đế sẽ có một chút vướng mắc tình cảm nào.
Ta có lẽ đã cùng hoàng đế trải qua một đoạn thời gian gian nan, nhưng không nhất thiết mọi sự bầu bạn đều là tình yêu, cũng có thể là loại tình cảm khác.
Ví dụ như, sự đồng cảm chất phác nhất giữa người với người.
Ta từ chối Tống Minh Châu.
Tống Minh Châu rất tiếc nuối.
"Tiểu Hỉ, ta rất thích ngươi, nếu ngươi thay đổi ý định, có thể tùy lúc tới tìm ta, miếng ngọc bài đó vĩnh viễn có hiệu lực."
Ta tạ ơn nàng, mắt tiễn nàng bước lên xe ngựa, dứt khoát rời khỏi hoàng thành, rồi chậm rãi đi bộ trở về điện Dưỡng Tâm.
Hoàng cung thật lớn, từ cửa cung đến điện Dưỡng Tâm phải đi rất lâu.
Sắp Tết rồi, người trong cung đang bận rộn treo đèn lồng, cắt hoa giấy, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.
Gió mùa đông có chút lạnh lẽo, thổi vào mặt đau rát, nhưng trong lòng ta lại rất yên ổn.
Cốt truyện không diễn ra theo hướng ban đầu, đối với những người bên phía bình luận kia mà nói có lẽ là tẻ nhạt một chút, nhưng đối với những người trong phim mà nói quả thực là một năm tháng thịnh thế hiếm có.
Là người của thời đại này, ta khá hài lòng.
Ta cũng có niềm tự hào vì đã thay đổi được cốt truyện, chỉ có điều không có ai để chia sẻ mà thôi.
Từ xa, ta nhìn thấy hoàng đế đang đứng trên bậc thang ngóng đợi.
Thấy ta không đi, ngài ấy vui mừng phất tay áo bào nhanh chóng đi về phía ta, đi tới trước mặt ta lại đột ngột dừng bước.
"Tiểu Hỉ, ngươi không đi sao?"
Ngài ấy mím chặt môi, trong đôi mắt có sự vui mừng, nhưng khi chạm phải ánh mắt bình thản của ta, sự vui mừng đó lại lịm đi.
Ta cố nặn ra một nụ cười nhạt.
"Nô tì vẫn chưa thu xếp xong chuyện bên cạnh, vẫn chưa đến lúc rời đi, đợi đến ngày quyết định rời đi, nô tì sẽ thưa với bệ hạ."
"Tiểu Hỉ... có thể nào..."