Kinh thành bắt đầu giới nghiêm.
Hoàng đế coi An Vương là quân phản nghịch, truy nã toàn bộ đảng phái của An Vương trên khắp thành phố, các đại thần lo sợ như chim sợ cành cong, đều rúc đầu lại không dám ra ngoài.
Ta có chút vui mừng, hiện tại tuy loạn nhưng chỉ loạn trong giới quý tộc.
Đợi An Vương thực sự tạo phản, chính là loạn trong dân gian, lúc đó tai họa mới lớn.
Hoàng đế lại hạ chỉ khen ngợi phủ Tống quốc công đại nghĩa diệt thân, Quý phi Tống Minh Châu sớm nhận ra ý đồ mưu phản của An Vương, trong ứng ngoài hợp, bắt giữ An Vương, lập công lớn.
Lại nói năm đó nạp Tống Minh Châu làm phi tử là vì chuyện tạo phản của An Vương, nay chuyện của An Vương đã xong, nên ai về vị trí nấy, hoàng đế nguyện nhận nàng làm em gái nuôi, phong Tống Minh Châu làm Ninh Thành công chúa, ban đất phong Ninh Đô, đặc cách cho nàng tự do ra vào trong cung.
Thánh chỉ vừa ban ra, mọi người đều kinh ngạc.
Có người cho rằng điều này không đúng quy tắc, xưa nay chưa từng có tiền lệ phi tử biến thành công chúa.
Lại có người cho rằng nhà họ Ninh là nhà cậu của An Vương, không bị liên lụy thì thôi đi, sao lại còn được khen thưởng?
Nhưng lần này hoàng đế tâm ý đã quyết, ai nói gì cũng vô dụng.
Điều kỳ lạ là, những vị đại thần hở một tí là khuyên can kia, thấy hoàng đế kiên định như vậy cư nhiên lại im hơi lặng tiếng.
Quả nhiên trên triều đình, không phải gió Đông át gió Tây thì chính là gió Tây át gió Đông.
Hoặc là hoàng quyền lớn hơn tướng quyền, hoặc là tướng quyền lớn hơn hoàng quyền.
Lần này, quyền lực của hoàng đế âm thầm chiếm ưu thế.
Mà ngài ấy đã lâu rồi không còn khóc thút thít vào đêm khuya nữa, ngài ấy dường như đang từ một kẻ lụy tình hay khóc dần dần biến thành một vị hoàng đế có tính cách kiên nghị.
Những người hầu hạ như chúng ta cũng theo đó mà trở nên nghiêm túc hơn.
Lý công công dặn dò chúng ta nhất định phải cẩn thận dè dặt, đừng có gây thêm rắc rối cho bệ hạ.
Chúng ta cẩn trọng lời nói hành động, quy quy củ củ, sợ xảy ra sai sót.
Xong xuôi tất cả những việc này, hoàng đế mới đi gặp Thái hậu.
Thái hậu lúc đó thật sự đã lâm bệnh.
Bà ta nhìn hoàng đế, hé miệng định nói gì đó nhưng nửa ngày trời không thốt lên được lời nào, mãi lâu sau mới nói:
"Bệ hạ càng ngày càng giống tiên đế rồi."
Hoàng đế im lặng.
Thái hậu lại nói: "Năm đó khi Nhu phi qua đời từng cầu xin ai gia, bảo ai gia hãy tha cho con, nàng ấy là một người mẹ tốt, trong lòng luôn luôn nhớ tới con."
"Bệ hạ oán hận ai gia, ai gia có thể đưa cổ chịu chết, chỉ cầu bệ hạ nể tình bao nhiêu năm qua, ta tuy ghét bỏ con nhưng chưa từng hại con, hãy tha cho An Vương đi."
"Thế gian đều nói An Vương bị cướp khỏi thiên lao, nhưng ai gia biết không ai có thể cướp được tù nhân khỏi thiên lao cả."
"E là An Vương đã bị bệ hạ giam cầm ở một nơi khác rồi, đúng không?"
Hoàng đế không hề phản bác.
Ta giật nảy mình.
Ta hàng ngày đi theo bên cạnh hoàng đế mà cư nhiên cũng không hề hay biết.
Những kẻ chơi trò tâm kế này thật là lợi hại quá đi.
Hoàng đế cho dù là một kẻ lụy tình thì tâm kế cũng nhiều hơn cả lỗ sen.
【 Tôi đã bảo mà, tại sao lúc đó bên ngoài thiên lao lại có hai nhóm người cướp ngục chứ, hóa ra một nhóm người là do hoàng đế phái tới. 】
【 Tôi đã sớm nói An Vương chắc chắn không chạy thoát được đâu, lúc đó bao nhiêu người còn nói tôi mù, hừ, giờ biết sai rồi chứ? 】
【 Hoàng đế tại sao lại làm vậy? Thành tâm cầu xin lời giải đáp. 】
【 Để sau này giết người dễ dàng hơn đó mà, nếu có ai phản đối hoàng đế thì có thể mượn danh nghĩa thanh trừng đồng mưu của An Vương để loại bỏ dị kỷ, xưa nay hoàng đế đều làm như vậy cả. 】
Ta rủ mắt xuống.
Hóa ra là như vậy.
Hoàng đế thật sự đang chuyển mình thành một vị hoàng đế đủ tiêu chuẩn.
Hoàng đế nói: "An Vương đang trông giữ hoàng lăng, trẫm sẽ không giết hắn, hắn sống có ích hơn là chết."
"Trẫm cũng không oán hận người, phụ hoàng trước khi lâm chung đã nói cho trẫm biết sự thật rồi."
"Trẫm chỉ là không thể chấp nhận người, Thái hậu, sau chuyện này, người hãy tiếp tục đi tụng kinh niệm Phật đi!"
Hoàng đế xoay người rời đi.
Thái hậu lớn tiếng nói: "Con đã biết quy tắc đó rồi, con đối với cô ta thì tính thế nào?"
Hoàng đế không hề trả lời, sải bước dài rời đi.
Ta ngơ ngác không hiểu gì cả.
Liếc nhìn bình luận một cái mà lòng càng lúc càng lạnh.
Cái hoàng cung này, hóa ra đúng là nơi ăn thịt người.
Ta cúi đầu đi theo hoàng đế.
Bước chân hoàng đế rất nhanh, đột nhiên ngài ấy dừng lại.
Mà lần này ta đã kịp thời dừng bước, không hề va phải.
Hoàng đế cất tiếng nói, giọng nói mang theo sự thanh lãnh cô độc.
"Phụ hoàng trước khi lâm chung nói với trẫm, trong cung có một quy tắc không thành văn, tuy không được viết vào cung quy nhưng các đời đế vương đều làm như vậy."
"Đó chính là ai trở thành đế vương thì mẫu phi của người đó phải bị ban chết, vì sợ hậu cung can dự vào triều chính."
"Phụ hoàng để Thái hậu đích thân giết chết mẹ trẫm, lại nói cho trẫm biết sự thật, chính là muốn trẫm trở thành cô gia quả nhân."
"Ông ấy hy vọng trẫm hận Thái hậu, đề phòng anh em, một mình hưởng thiên hạ, nhưng ông ấy vạn lần không ngờ tới, trẫm không những không giết Thái hậu mà còn nuôi dưỡng Thái hậu, vì trẫm không muốn ông ấy toại nguyện."
"Tiểu Hỉ, ngươi ghét hoàng cung cũng là lẽ đương nhiên, không ai có thể thích nơi này cả, nhưng trẫm sinh ra đã ở đây rồi."
Ngài ấy nói xong liền sải bước đi xa.
Ta nhìn theo bóng lưng ngài ấy mà quên cả đuổi theo.
Khoảnh khắc đó, ta thực sự cảm nhận rõ ràng rằng giữa ta và ngài ấy không chỉ có khoảng cách về giai cấp mà còn có khoảng cách về thời đại, khoảng cách giữa hoàng quyền và dân quyền.
Ta vĩnh viễn không thể chấp nhận được quy tắc của hoàng cung, mà ngài ấy cũng vĩnh viễn không thể hiểu được trật tự trong lòng ta.
Chúng ta vĩnh viễn không thể thấu hiểu cho nhau.
Nhưng ta có một chút thương hại ngài ấy, thật sự rất thương hại.