Hoàng thượng bảo ta lui ra.
Ngài ấy đuổi hết mọi người ra ngoài, trong đại điện chỉ còn lại tiếng gầm thét giận dữ của ngài ấy.
Bình luận nói, ngài ấy tức phát khóc, tức Quý phi tại sao không yêu ngài ấy.
Rõ ràng là ngài ấy gặp Quý phi trước, rõ ràng Quý phi cũng từng cứu ngài ấy.
Rõ ràng An Vương chính là kẻ khẩu Phật tâm xà, mồm mép điêu ngoa, là tên khốn đi trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi.
Nước mắt của ngài ấy khiến bình luận đều biến thành một đại dương vui vẻ.
【 Chính là cảm giác này, khiến tôi hưng phấn quá đi mất~ 】
【 Quả nhiên nước mắt đàn ông chính là thuốc kích dục của phụ nữ. 】
【 Đừng khóc nữa, muốn khóc thì vào lòng em mà khóc. 】
Đến tối, hoàng thượng đòi hai chậu đá.
Lý công công rất bất lực.
"Giờ đã là tháng 10 rồi mà, sao còn đòi đá?"
Lý công công lại oán trách ta.
"Tiểu Hỉ, lần sau hãy nói mấy lời êm tai dỗ dành bệ hạ, bằng không bệ hạ tức giận, chúng ta không dỗ dành được đâu."
Hóa ra Lý công công cũng là người cùng chí hướng biết quản lý cấp trên sao!
Đêm đó, bệ hạ đã thành công khiến mình bị cảm lạnh.
Sáng sớm, khi ta vào hầu hạ, ngài ấy đang quấn chăn, hai mắt đỏ hoe.
Ta liếc nhìn một cái rồi cúi đầu xuống, vẻ mặt vô cảm hầu hạ ngài ấy rửa mặt, hoàng thượng nhìn gương mặt mình trong nước, lạnh lùng nói: "Ngươi có phải đang cười nhạo trẫm không?"
"Nô tì không dám."
"Ngươi chỉ biết nói không dám."
Ta: "..."
Chứ không thì ta nói cái gì?
Nói ta dám sao?
Để ngài chém đầu ta à?
Ngài đây là gài bẫy ta mà!!!
Ngự y tới, kê cho hoàng thượng thang thuốc đắng ngắt.
Hoàng thượng thở dài một tiếng, nhìn ta, rồi nhìn ngự y.
Ta thắc mắc, có điều gì khó nói sao?
Ánh mắt ta từ trên trượt xuống dưới...
Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng.
Bình luận cười điên rồi.
【 Ha ha ha, hắn muốn một loại thuốc mỡ tiêu sưng mắt, nhưng lại không muốn để người ta biết là mình dùng. 】
【 Hoàng đế này cũng quá buồn cười rồi, có nhu cầu thì cứ mạnh dạn nói ra chứ! 】
【 Vị hoàng đế không có miệng này, hèn gì sau này bị Quý phi hiểu lầm là bạo quân, Quý phi liên kết với An Vương tạo phản tuy có lỗi, nhưng hoàng đế không có miệng ít nhất phải chịu một nửa trách nhiệm. 】
Ta thở dài một tiếng, bước lên phía trước nói: "Bệ hạ, gần đây mắt nô tì không được khỏe, cứ luôn sưng đau, có thể xin ngự y cũng xem cho nô tì không?"
Gương mặt hoàng thượng thả lỏng ra, mỉm cười.
"Tôn thái y, xem cho cô ta đi, kê chút thuốc tốt."
Tôn thái y lấy ra một hộp thuốc mỡ, dặn dò ta mỗi ngày bôi hai lần.
Ta tiễn Tôn thái y ra ngoài.
Tôn thái y ẩn ý nhìn vào bên trong, nhỏ giọng nói: "Cũng nên ít khóc thôi, nếu không dù có dùng thuốc cũng không có tác dụng lớn đâu."
Lão nhân gia ngài thật là tinh mắt, biết ta là kẻ chịu tội thay.
Lại nghĩ đến hoàng thượng, giả vờ cái gì chứ!
Ngoài cung đều biết ngài lụy khóc rồi.
Hoàng thượng có được thuốc, thấy vui vẻ rồi.
Ngài ấy bôi lên mắt, thấy ta đi vào, cuối cùng cũng nhớ ra ném cho ta một nén bạc.
"Thưởng cho ngươi đấy, coi như ngươi nhanh trí."
Ta lập tức mỉm cười, bạc nặng bao nhiêu thì cái nồi ta có thể gánh trên lưng cũng nặng bấy nhiêu.
"Đa tạ bệ hạ, lần sau ngài có nhu cầu gì cứ việc nói, nô tì nhất định sẽ làm ổn thỏa cho ngài."
Hoàng thượng đang cười bỗng sa sầm mặt lại.
"Ngươi biết quá nhiều rồi, không sợ trẫm giết người diệt khẩu sao?"
"..."
Ta sững sờ.
Cái đồ hoàng đế chó.
Hoàng đế chó!
Hoàng đế chó! Ngài thật là chó mà!
Hoàng thượng thấy dọa được ta, liền quay mặt đi, vẻ mặt cao thâm.
"Giúp trẫm nghĩ xem Quý phi thích cái gì? Nghĩ ra được trẫm sẽ tha cho ngươi."
Ta tức nghẹn lời.
Rõ ràng có thể trả lương tăng ca để ta làm việc, vậy mà cứ muốn đe dọa ta làm việc không lương.
Lại không nghĩ xem ta mang theo oán khí thì có thể làm tốt việc sao?
"Bệ hạ, Quý phi nương nương thích náo nhiệt, mấy ngày nữa là Trung thu rồi, có nên tổ chức yến tiệc Trung thu không? Mời các vị nương nương cùng Vương gia tụ họp náo nhiệt một chút?"
Nụ cười trên mặt hoàng thượng đông cứng lại, ngài ấy nhìn ta, đôi mày nhíu chặt.
【 Ha ha ha ha, hắn nghi ngờ Tiểu Hỉ cố ý trả thù hắn. 】
【 Nhưng hắn không chắc chắn, hắn cũng không dám hỏi, vì sợ Tiểu Hỉ biết chuyện hắn biết Quý phi thích An Vương. 】
Hồi lâu sau, hoàng thượng ho khan một tiếng.
"Cũng được."
Ta kinh ngạc rồi.
Bình luận cũng kinh ngạc rồi.
Lần trước ta nhìn thấy kẻ lụy tình thuần chủng như vậy là Vương Bảo Xuyến đào rau dại suốt 18 năm trong phim truyền hình.