Yến tiệc Trung thu đã được lên lịch trình.
Lý công công rất vui mừng.
Vì năm ngoái miền Nam xảy ra lũ lụt lớn, quốc khố đã chi rất nhiều tiền, hoàng đế vì muốn tiết kiệm tiền nên không tổ chức cung yến, năm nay cuối cùng cũng có thể náo nhiệt một chút.
Mọi người trong hậu cung cũng rất vui vẻ, cung phi may quần áo mới, sắm sửa trang sức, Quý phi lên tiếng, cung nữ cũng có thể được may thêm một bộ quần áo.
Ta nhận được một bộ cung trang màu hồng, chất liệu tốt hơn bộ mặc bình thường.
Hoàng thượng liếc ta một cái, nhíu mày nói: "Ngươi mặc màu hồng trông đen lắm, không kiều diễm bằng Quý phi."
"..."
Tâm trạng tốt của ta biến mất rồi.
Không biết nói chuyện thì có thể ngậm miệng lại mà.
Có giỏi thì ngài góp ý với Quý phi phối quần áo theo màu da của mỗi người đi.
【 Tiểu Hỉ, đừng nghe hắn, hắn là đang ghen tị vì ngươi nhận được quần áo Quý phi ban cho, mà Quý phi đến một sợi lông cũng không thèm cho hắn. 】
【 Hắn nắm giữ vạn dặm giang sơn, duy nhất không có được tình yêu của Quý phi, một người đàn ông thật thảm hại, ha ha ha ha. 】
【 Không sao đâu, Quý phi sắp tặng cho hắn một chiếc sừng rồi, Quý phi chính là hôn An Vương trong buổi yến tiệc lần này đấy, tuy là An Vương cưỡng hôn, nhưng Quý phi từ đó mà chìm đắm, sau đó hai người còn tìm cơ hội làm chuyện mờ ám, con cái cũng lòi ra rồi, không thể không vội vàng tạo phản, không ngờ lại tạo phản thành công, vị hoàng đế lụy tình thời kỳ đầu này thật nhu nhược mà! Phải đến hậu kỳ gặp được nữ chính mới phấn chấn trở lại. 】
Tâm trạng ta tốt hơn rồi.
Nhìn hoàng thượng bằng ánh mắt mang theo ba phần đồng cảm.
Không thể nhiều hơn được, người làm thuê không xứng đáng đồng cảm với tư bản.
Rất nhanh, yến tiệc đã đến.
Ta nhìn thấy An Vương trong buổi tiệc.
Hắn và hoàng đế giống nhau, đều có một diện mạo đẹp.
Điểm khác biệt là hoàng đế anh tuấn, An Vương âm nhu.
Khóe miệng An Vương luôn nở nụ cười, có một loại khí chất phóng khoáng bất kham.
Hoàng thượng thì thiệt thòi ở gương mặt tê liệt, nhìn ai cũng như người ta nợ tiền mình vậy.
Ánh mắt An Vương lướt qua mọi người một cách hời hợt, duy nhất chỉ dừng lại trên người Quý phi hai giây, ngay sau đó liền uống cạn chén rượu, rủ mắt lộ ra vài phần lạc lõng, gương mặt đầy vẻ của một kẻ đau lòng vì yêu mà không có được.
Tay Quý phi khẽ run lên một chút, rượu đổ ra làm ướt ngón tay, nàng ta đặt chén rượu xuống, lấy khăn tay tỉ mỉ lau tay, càng giống như đang lau đi tâm tư hỗn loạn của mình.
Hoàng thượng cứ thế nhìn chăm chằm, trên gương mặt bá đạo vô tình viết đầy dòng chữ: "Nữ thần sao lại không gọi mình, chỉ cần nàng gọi mình, mình nguyện ý liếm sạch ngón tay cho nàng."
Haiz...
Kẻ lụy tình không theo đuổi được vợ là có nguyên nhân cả.
Ngài ấy cứ thế nhìn trân trân, đợi vợ bay vào lòng mình chắc.
Ta bất lực nhẹ giọng nói bên tai ngài ấy: "Bệ hạ, rượu nóng lắm, Quý phi có lẽ bị bỏng rồi."
"Gọi ngự y." Hoàng thượng mím chặt môi, đưa ra một giải pháp của một tên đàn ông khô khan.
Ta thầm nghiến răng.
"Ngự y tới cũng không dám trực tiếp chạm vào tay Quý phi, bệ hạ ngài tốt nhất nên đích thân kiểm tra xem, Quý phi nhất định sẽ rất vui."
Hoàng thượng sa sầm mặt đứng dậy, ngài ấy cầm lấy tay Quý phi, lật đi lật lại kiểm tra.
Trước mắt bao người, Quý phi không dám làm mất mặt hoàng thượng, chỉ biết cứng mặt mỉm cười.
Hoàng thượng rốt cuộc cũng khai sáng, ngài ấy cứ nắm chặt tay Quý phi không buông, trên mặt cư nhiên lộ ra vẻ kiêu ngạo của một chàng trai trẻ khi nắm được tay cô gái mình thầm thương.
Quý phi không chịu nổi nữa.
Nàng ta tự nhiên rút tay mình về, nhẹ giọng nói: "Bệ hạ, thần thiếp đi thay quần áo."
Hoàng thượng thẫn thờ như vừa mất đi thứ gì đó.
Không lâu sau, An Vương cũng biến mất tăm.
Hoàng thượng rõ ràng ngồi không yên, chỉ là không tìm được cái cớ hợp lý để rời tiệc.
Ta nhỏ giọng nói: "Bệ hạ, ngọc bội của người không thấy đâu nữa, nô tì đi tìm một chút."
"Đến cả cái ngọc bội cũng không trông coi được, trẫm cùng ngươi đi tìm." Hoàng thượng lập tức đứng dậy, cảm giác đó giống như ngài ấy đã đợi cái cớ này của ta từ rất lâu rồi.