Ta và ngài ấy đi tìm đến tận một nơi có hòn non bộ.
Bình luận thi nhau "hóng hớt".
【 Đi tiếp đi, đi thêm vài bước nữa, ở lối vào hòn non bộ đó, có thể bắt quả tang vụ ngoại tình giữa An Vương và Quý phi rồi. 】
【 Tôi vốn tưởng hôm nay chỉ có thể thấy cảnh hôn nhau, không ngờ đoàn làm phim lại có tâm như vậy, còn cho tôi xem cảnh bắt gian kinh điển này. 】
【 Đánh nhau đi, mau đánh nhau đi. 】
Họ nhất định phải thất vọng rồi.
Ta bỗng nhiên mở miệng hỏi bệ hạ.
"Bệ hạ, tại sao ngài lại thích Quý phi nương nương vậy?"
Hoàng thượng ngẩn ra một chút, kiêu ngạo nói: "Trẫm mắc gì phải nói cho ngươi biết?"
Ta: "..."
Cái công việc quái quỷ này, ta thật sự không muốn làm một chút nào nữa.
Cứ để cho tên hoàng đế chó này bị cướp ngôi đi.
Khóe miệng hoàng thượng lại hiện lên nụ cười.
"Nói cho ngươi biết cũng không sao, Quý phi từng cứu trẫm, trong lòng trẫm nàng ấy là người phụ nữ đẹp nhất thế gian."
【 Hoàng đế lúc nhỏ mất mẹ, cả người liền ngẩn ngơ, có một lần hắn bị thái giám bắt nạt, chính Quý phi khi đó vào cung bái kiến Thái hậu đã lớn tiếng mắng nhiếc đám cung nữ thái giám đó, còn nói cho hoàng đế biết đàn ông nhất định phải tự cường tự lập, hoàng đế từ đó mới phấn chấn trở lại. 】
【 Quý phi được coi là bạch nguyệt quang của hoàng đế, đáng tiếc bạch nguyệt quang này lại bị An Vương thu hút. 】
【 Nếu không bị An Vương tẩy não, Quý phi thực ra là một cô gái tốt. 】
Ta mỉm cười nói: "Nô tì biết ngay Quý phi nương nương là cô gái tốt nhất thế gian này mà, nàng ta thuần khiết lương thiện, phẩm hạnh cao khiết, cứu người lúc hoạn nạn, tuy nhiên, bệ hạ đã thích Quý phi nương nương như vậy, tại sao lại để Quý phi nương nương vào cung ạ?"
Ta biết lời này của ta có chút đại nghịch bất đạo rồi.
Nhưng ta rất sợ Quý phi phạm sai lầm lớn, chỉ có thể mạo hiểm một chút.
Hoàng thượng sa sầm mặt lại.
"Ngươi thì hiểu cái gì, trẫm là đang báo ơn."
Báo ơn cái đầu ngài ấy.
Người ta cứu ngài, ngài bắt người ta làm thiếp, còn cảm thấy là báo ơn.
Ta giúp ngài, ta bắt ngài về nhà làm nam sủng, ngài có vui lòng không?
"Nhưng nô tì nghĩ, báo ơn là nên thỏa mãn tâm nguyện của đối phương, chứ không phải dựa theo sở thích của mình, Quý phi nương nương có muốn vào cung không?"
Hoàng thượng triệt để lạnh mặt.
"Tiểu Hỉ, trẫm dạo này quá nuông chiều ngươi rồi mới để ngươi phóng túng như vậy, ngươi ngoan ngoãn ở đây tìm ngọc bội đi, không tìm thấy không được quay về."
Ta thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Vạn hạnh, không giết ta.
Trong hang động, truyền đến một tiếng kêu rên.
【 Cốt truyện không đúng rồi, Quý phi sao không để An Vương hôn? Lại còn đẩy An Vương ra, tát An Vương một cái nữa chứ! 】
【 An Vương tà mị liếm môi một cái, hắn có phải nghĩ mình như vậy trông rất đẹp trai không? Phèn vãi nồi luôn được không hả? 】
Ta âm thầm thở phào, cúi đầu tìm kiếm ngọc bội quanh đây.
Ngọc bội là lúc ta mặc quần áo cho hoàng thượng hôm nay đã cố ý làm lỏng ra, mục đích chính là để tìm cớ dẫn hoàng thượng tới ngự hoa viên, để Quý phi nghe thấy những lời lụy tình của hoàng đế, đừng có mà hồng hạnh vượt tường, cho dù muốn vượt tường cũng đợi sau này khôi phục thân phận tự do rồi nói sau, vạn hạnh, nhiệm vụ đã hoàn thành, Quý phi thật sự đã kịp thời dừng lại rồi.
Không lâu sau, trước mặt ta dừng lại một đôi giày thêu tinh xảo.
Ta ngẩng đầu, nhìn thấy Quý phi với gương mặt trắng bệch.
Ánh mắt nàng ta phức tạp nhìn ta.
"Ngươi đang tìm cái này sao?"
Thứ nàng ta cầm trong tay chính là ngọc bội hình rồng của hoàng thượng.
Ta dùng hai tay nhận lấy, để vào lòng.
Không cần tìm thâu đêm nữa, có thể về ngủ một giấc an lành rồi.
"Tạ nương nương, nô tì đúng là đang tìm cái này."
"Ngươi tên là Tiểu Hỉ? Ngươi có nguyện ý theo bổn cung, làm việc cho bổn cung không?"
Ta có chút kinh ngạc, lòng ta rục rịch xao động.
Quý phi có tiền, lại hào phóng.
Theo nàng ta ta có thể được tăng lương gấp mấy lần.
Nhưng ta nghĩ đi nghĩ lại rồi từ chối.
"Đa tạ nương nương ưu ái, nhưng nô tì vẫn muốn ở bên cạnh bệ hạ. Bệ hạ tuy keo kiệt lại hẹp hòi, nhưng ngài ấy là một vị hoàng đế tốt, hơn nữa, nô tì nguyện ý đi theo bệ hạ."
"Bệ hạ biết lụa khảm rất đắt, vì vậy long bào bị rách đều bảo tú nương vá lại rồi mặc tiếp, quần áo bốn mùa của ngài đều tuân thủ nghiêm ngặt theo định lệ, chưa bao giờ xa hoa lãng phí."
"Bệ hạ biết lê dân bách tính sống rất khổ cực, vì vậy rất thực dụng, chỉ cần có lợi cho bách tính, cho dù có vét cạn quốc khố ngài cũng sẵn lòng làm."
"Bệ hạ nghe tin giang nam lũ lụt đã đem hết bạc trong túi riêng ra cứu trợ, chính vì vậy mới không có tiền thưởng thêm cho nô tì, nô tì tuy miệng hay phàn nàn nhưng thực tế trong lòng rất tự hào về bệ hạ."
"Nô tì biết nương nương nhân từ, nô tì đi theo nương nương nhất định có thể sống tốt, nhưng nô tì càng muốn đi theo bệ hạ, chăm sóc tốt miếng ăn giấc ngủ cho bệ hạ, như vậy bách tính mới có thể có cuộc sống tốt đẹp."
Bình luận bay loạn xạ.
【 Oa, Tiểu Hỉ, hoàng đế nghe thấy ngươi nói hắn keo kiệt rồi, ngươi xong đời rồi. Ha ha ha. 】
【 Nịnh hót bị ngươi nịnh đến đỉnh cao luôn rồi, hoàng đế căn bản không có đi, hắn cứ nấp sau hòn non bộ lén nghe kìa, giờ đang bị ngươi làm cho cảm động khóc hu hu rồi. 】
【 Trời ạ, cô ta sao lại biết nịnh như vậy, vừa nịnh xong phú bà giờ lại nịnh tỷ phú, vinh hoa phú quý ngút trời sắp đến lượt ngươi rồi. 】
Quý phi im lặng nhìn ta, cảm xúc rất phức tạp.
"Tiểu Hỉ, ngươi rất tốt. Sau này nếu ngươi gặp khó khăn, có thể đến cung Ngọc Phúc tìm bổn cung."
Nàng ta đưa cho ta một miếng ngọc bài.
Ta vội vàng giơ tay nhận lấy.
Đây đều là bùa hộ mệnh của ta cả.
Ta tạ ơn Quý phi rồi xoay người cáo lui.
Vốn dĩ đi theo đường lớn là được rồi, nhưng bình luận nói phía trước chính là hoàng đế. Ta liền rẽ một cái, đi vào đường nhỏ, lại gặp phải An Vương đang ẩn nấp ở đó.
Ta bị dọa cho giật bắn mình, hét lên một tiếng thê lương.
"Có ma! Không, có thích khách, mau tới bắt thích khách!"