Cốt truyện tiếp theo ta biết được thông qua bình luận.
Hoàng đế từ chối sự cầu kiến của Thái hậu, giam lỏng Thái hậu ở cung Từ Ninh.
Lại từ chối lời mời của Quý phi, để Quý phi tự mình kiểm điểm.
Tiếp đó, mượn danh nghĩa tiễu phỉ phái đại quân xông vào trang viên của An Vương ở ngoại ô kinh thành, tìm thấy một lượng lớn vũ khí, tội danh mưu phản của An Vương được thành lập.
Người của An Vương chó cùng rứt dậu, vừa cướp ngục, vừa ám sát hoàng đế.
Trong cung náo loạn cả lên.
Tiếng hò hét giết chóc vang lên suốt nửa đêm.
Ta trốn trong phòng run cầm cập.
Muốn đi tìm hoàng đế, dù sao ở đó canh phòng cẩn mật.
Lại sợ tìm hoàng đế, ở đó chắc chắn là khu vực trọng điểm của ám sát.
Ta sợ mình không có phúc khí của hoàng đế.
Ngài ấy bị ám sát chắc chắn không chết được, kẻ qua đường Giáp như ta thì chưa chắc.
Đột nhiên, cửa sổ vang lên.
Một bóng đen lẻn vào.
Ta vừa giơ gậy gỗ lên liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"Tiểu Hỉ, là trẫm!"
Là hoàng đế.
Trong bóng tối, ta ngượng ngùng buông gậy gỗ xuống, có chút lúng túng, vừa có chút lo lắng, vừa có chút cảm động, lại vừa có chút tức giận.
Cảm động vì ngài ấy tới tìm ta, lại có chút sợ ngài ấy dẫn thích khách tới.
Trong tích tắc hiểu được ngũ vị tạp trần là cảm giác gì.
Ta khô khốc nói: "Bệ hạ, sao ngài lại tới đây?"
Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng: "Xem ngươi đã chết chưa."
"Nô tì vẫn khỏe ạ." Tim ta bỗng nhiên đập lệch một nhịp, cảm thấy có chút ấm áp.
【 Khỏe cái gì mà khỏe, Tiểu Hỉ, mau chạy đi, một toán thích khách lớn đang đi về phía này kìa. 】
【 Vứt bỏ hoàng đế đi, đừng quản hắn, hắn là nhân vật chính, hắn không chết được đâu, ngươi thì không chắc đâu. 】
【 Mạng của trâu ngựa cũng là mạng mà, tôi một chút cũng không muốn Tiểu Hỉ chết, nếu tôi xuyên vào hoàng cung chắc cũng chỉ có thể làm một cung nữ thôi, tự dưng vì nhân vật chính mà chết, cho dù có xuống địa phủ cũng tức đến mức không muốn đầu thai. 】
Ta: "..."
Ta đã biết hoàng đế là khắc tinh mà!!!
"Bệ hạ, chúng ta mau đi thôi, nô tì cảm thấy ở đây không an toàn."
Ta chẳng quản ngài ấy phản ứng thế nào, lập tức mở cửa chuẩn bị rời đi.
Vừa bước ra ngoài đã va phải một người.
"Là Tiểu Hỉ cô nương sao? Ta là thị vệ của Quý phi nương nương, Quý phi nương nương bảo ta tới bảo vệ cô, đưa cô đi."
Mũi ta bị va đau điếng, nước mắt dàn dụa.
Trong lòng bị hối hận lấp đầy.
Ta vốn không nên nhúng tay vào chuyện của các nhân vật chính.
Họ là cây đại thụ, cành lá sum suê.
Ta chỉ là một ngọn cỏ nhỏ, không chịu nổi một chút gió mưa nào.
"Đa tạ thị vệ đại ca."
Ta lập tức muốn đi theo hắn.
Hoàng thượng giữ ta lại.
"Cứ ở đây, ở đây rất an toàn."
An toàn cái đầu ngài, ngài mang thích khách tới rồi kìa!!!
"Bệ hạ, chúng ta cùng tới chỗ Quý phi nương nương, nghe lời nào, mau lên."
Ta nắm lấy tay hoàng thượng, lập tức chạy theo thị vệ.
Hoàng thượng định nói gì đó lại im bặt, không nói lời nào.
Gió đêm rất lạnh, thổi vào trán ta lạnh toát.
Trong lòng nhanh chóng suy nghĩ rất nhiều:
Chỗ Quý phi chắc chắn là an toàn.
Mục đích chính của An Vương là ám sát hoàng đế, nhưng hắn phải để lại Quý phi.
Một là Quý phi yêu hắn, sau lưng Quý phi còn có Thái hậu chống lưng.
Hai là cha của Quý phi là cậu của hắn, hắn chỉ cần não không bị hỏng thì đều không muốn giết con gái của cậu mình, tự tạo thêm cho mình một kẻ thù mạnh, thậm chí để lôi kéo cậu, e là còn muốn lập Quý phi làm hậu.
Trong cốt truyện đúng là như vậy.
Hắn lập Quý phi làm hoàng hậu, tôn cậu mình làm quốc trượng, mượn đó để ổn định triều cục, tiêu diệt dị kỷ.
Chỉ khổ cho những vị đại thần trung thành với hoàng đế đó, người bị giết, người bị lục soát nhà, có chút đáng thương.
Cuối cùng cũng tới được cung của Quý phi.
Ở đây quả nhiên thích khách ít, rất thanh tịnh.
Quý phi thấy hoàng đế cũng tới, gương mặt vui mừng trong tích tắc trở nên lạnh nhạt.
Nàng ta hành lễ với hoàng đế rồi đứng yên một chỗ.
Không nói lời nào, cũng không thèm đếm xỉa tới, không khí trong tích tắc trở nên ngưng trệ.
Không lâu sau, tiếng giết chóc bên ngoài cung nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Có thủ lĩnh thị vệ vào bẩm báo, nói thích khách đã bị bắt giữ toàn bộ, chỉ có điều thiên lao bị cướp, An Vương không rõ hành tung.
Hoàng đế dường như đã dự liệu trước, không hề tức giận.
Ngài ấy phất tay bảo mọi người lui xuống.
Ta cũng định lui xuống thì nghe ngài ấy nói: "Tiểu Hỉ, ngươi ở lại."