Ta cảm thấy không ổn, có chút run sợ, lại có chút lúng túng, cứ như là đôi tình nhân giận dỗi nhau mà cứ bắt ta làm bóng đèn vậy.
Họ không ai nói lời nào, hoàng đế không nói, Quý phi cũng không nói.
Đôi môi mím chặt của hoàng đế tạo thành một đường thẳng, đường quai hàm mềm mại của Quý phi cũng hiện rõ mồn một, hai người mỗi người một vẻ đẹp riêng, nhưng cũng mỗi người một vẻ nghiêm nghị.
Hồi lâu sau, hoàng đế nhẹ giọng nói: "Xin lỗi."
Quý phi ngạc nhiên, có lẽ không ngờ hoàng đế lại xin lỗi mình, dù sao đó cũng là người tôn quý nhất thiên hạ.
Hoàng đế nói tiếp:
"Trẫm chưa từng hỏi ý ngươi đã tự tiện đưa ngươi vào cung, ngươi oán trẫm, không muốn để ý tới trẫm cũng là lẽ đương nhiên."
"Trẫm tự cho là đang báo ơn, nhưng chưa từng nghĩ tới ngươi có thể đã có người trong lòng. Giờ đây, trẫm nguyện trả lại tự do cho ngươi."
"Nếu ngươi nguyện ý, có thể mượn chuyện ám sát hôm nay để giả chết, quay trở về phủ Tống quốc công, làm nhị đích nữ của phủ quốc công, trẫm sẽ phong ngươi làm quận chúa."
Quý phi nghi hoặc nhìn ngài ấy, có chút không tin, lại có chút muốn tin.
Bỗng nhiên, nàng ta hỏi ta.
"Tiểu Hỉ, ngươi thấy lời của bệ hạ có đáng tin không?"
Ta đờ người ra.
Cuộc nói chuyện của tầng lớp lãnh đạo các người sao tự dưng lại bắt thư ký đưa ra quyết định vậy?
Ai bảo các người chơi như vậy hả?
Bình luận cười điên rồi.
【 Ha ha ha ha ha ha, Tiểu Hỉ mồ hôi đầm đìa rồi kìa. 】
【 Cảnh tượng này có chút quen thuộc, khiến tôi nhớ tới vị hoàng tử xui xẻo trong cuộc chiến thành Troy, người bị ép phải chọn ra người phụ nữ đẹp nhất giữa Athena, Hera và Thần Tình Yêu, dù chọn ai thì cũng sẽ đắc tội với hai người còn lại. 】
【 Nam chính rất điên, nữ phụ cũng rất điên, người bình thường duy nhất là Tiểu Hỉ muốn báo cảnh sát. Tiếng-thét-của-chuột-chũi.jpg 】
Ta nhìn hoàng thượng, hoàng thượng cũng rất chân thành nhìn ta, chân thành một cách ngốc nghếch.
Ta buông xuôi luôn.
"Nô tì tin tưởng bệ hạ, bệ hạ là thiên tử một lời nói ra bốn ngựa khó theo."
Quý phi mỉm cười, là nụ cười khổ.
"Bệ hạ, nhưng nếu thần thiếp không vào cung, trong nhà vẫn sẽ đưa người phụ nữ khác vào cung thôi, nhà họ Tống chúng thần nhất định phải có hậu phi, không phải thần thiếp thì sẽ là người khác, thần thiếp không thể ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân mà không nghĩ cho người khác."
Hoàng đế nghiêm nghị nói: "Trẫm sẽ nói chuyện với Thái hậu. Ngươi chỉ cần nói ngươi có nguyện ý tin trẫm hay không."
Quý phi động lòng rồi.
Nàng ta lần đầu tiên dùng ánh mắt rất chân thành nhìn hoàng đế, rồi đưa ra ý kiến của mình.
"Thần thiếp muốn xuất cung, nhưng không phải giả chết, mà là với tư cách là Tống Minh Châu đường đường chính chính xuất cung, bệ hạ nếu có thể làm được, chuyện cũ trước đây xóa bỏ hết, nếu không thể, thần thiếp cả đời này chỉ có thể là Quý phi của bệ hạ."
Hoàng đế hít sâu một hơi.
"Trẫm sẽ cân nhắc."
Ngài ấy xoay người rời đi, ta cũng lầm lũi đi theo phía sau.
Trăng sáng treo cao, ánh sáng lạnh lẽo khiến đầu óc con người tỉnh táo hơn nhiều.
Đột nhiên, hoàng đế dừng bước, tâm trí ta đang treo ngược cành cây, hoàn toàn không để ý, đâm sầm một cái vào lưng ngài ấy.
Cái mũi của ta...
Hôm nay là lần thứ hai nó chịu khổ rồi.
Nước mắt ta sắp trào ra luôn rồi.
Hoàng thượng bỗng nhiên đưa tay xoa đầu ta.
"Đau lắm sao? Trẫm thổi cho ngươi nhé."
Ta sững sờ.
Bình luận dày đặc lướt qua trước mắt ta.
【 Xác nhận rồi, hoàng đế đúng là đã thay lòng đổi dạ thích Tiểu Hỉ rồi. 】
【 Tôi đã chụp màn hình rồi, bằng chứng tôi đã để lại rồi nha. Nam chính sau này đừng có hòng ở bên nữ chính nữa, thấy một người yêu một người, không ngờ anh lại là loại đàn ông tra như vậy. 】
【 Trời ạ, tin xấu là cặp đôi tôi chèo đã BE rồi, tin tốt là cặp đôi mới tôi cũng thích chèo, ha ha ha, chỉ cần tôi chèo nhanh thì vĩnh viễn không bao giờ hết cặp đôi để chèo. 】
Đầu óc ta rất hỗn loạn, ánh mắt rất kinh hãi.
Hoàng thượng có chút không vui.
"Hôm nay ngươi chưa được trẫm đồng ý đã nắm tay trẫm, trẫm xoa đầu ngươi thì đã làm sao?"
"Nô tì không dám."
Ta trong đầu nhanh chóng nhớ lại ngôn hành cử chỉ của mình lúc đó, nghĩ xong mà toát mồ hôi lạnh.
Khoảnh khắc mấu chốt, ta đã lộ ra bản tính thật của mình.
Lúc đó, ta nắm lấy tay hoàng thượng rồi chạy, không những thế còn bắt ngài ấy nghe lời, còn dùng từ "chúng ta" với ngài ấy nữa.
Ta nghĩ xong, toàn thân mồ hôi đầm đìa.
Kiếp trước ta sống hơn hai mươi năm đều là người hiện đại.
Tuy cuộc sống bình thường, biết xã hội có giai cấp nhưng dựa theo trình độ của mình, cả đời này ta cũng không với tới được tầng lớp trên.
Những người sống xung quanh ta cũng đều là người bình thường, cậu cậu tớ tớ quen rồi, cái thói quen tùy tiện đó đã ngấm vào máu thịt rồi.
Đến cung ba năm, ta tưởng mình đã che giấu rất tốt, nhưng vào khoảnh khắc mấu chốt vẫn bộc lộ ra sự tùy tính và lỗ mãng từ trong xương tủy.
Mà điều này có lẽ lại hợp khẩu vị của hoàng đế, khiến ngài ấy lầm tưởng ta có tình ý với ngài ấy.
Nhưng ta không có.
Niềm hy vọng của ta là đến năm hai mươi lăm tuổi được xuất cung, sống cuộc sống tốt đẹp của riêng mình, chứ chưa từng nghĩ tới việc làm phi tử của hoàng đế.
Hơn nữa, với xuất thân như ta, phải bắt đầu từ cấp bậc Thái nữ thấp nhất, nhìn thấy tất cả các phi tử đều phải hành lễ, đầu gối ta đau lắm, cuộc sống này không thể chịu nổi một chút nào đâu.
Nhưng làm sao để từ chối lãnh đạo đây?
Đầu ta sắp nổ tung rồi.
Sắc mặt hoàng đế dần dần lạnh xuống.
Ngài ấy xoay người không nói một lời đi phía trước, ta ở phía sau cẩn thận đi theo.
Đến điện Dưỡng Tâm, hoàng thượng dừng bước.
"Tiểu Hỉ, suy nghĩ của Quý phi ngươi thấy thế nào?"
Ta cẩn thận cân nhắc, nghĩ xem nói thế nào để không khiến hoàng đế tức giận.
Đây chính là lý do thứ nhất ta không muốn ở lại cung, mỗi câu nói ra đều phải cân nhắc sự hỷ nộ của chủ tử, mệt mỏi quá đi.
"Quý phi nương nương vốn không muốn mất đi thân phận vốn có của mình, thứ ngài hứa cho nàng tuy tốt nhưng nàng chỉ có thể sống ở kinh thành, ai ai cũng sẽ biết nàng là ai, có che đậy thế nào cũng vô dụng thôi, chi bằng cứ đường đường chính chính một chút."
Nói đi cũng phải nói lại.
Ngài làm hỏng chuyện của người ta, ngài khôi phục lại nguyên trạng và bồi thường, chẳng lẽ không phải là lẽ đương nhiên sao?
Hoàng đế gật đầu rồi đi vào trong.
Ta trở về phòng ngủ của mình, rõ ràng mệt muốn chết mà cứ trằn trọc mãi không ngủ được.
Khó khăn lắm mới ngủ thiếp đi, lại nửa tỉnh nửa mê ngồi bật dậy, vỗ vào trán một cái.
"Ta thật đáng chết mà! Sao có thể phạm phải lỗi lầm như vậy chứ!"