Lại là một buổi họp phụ huynh nhàm chán, thành tích học tập của tôi bình thường nên trong buổi họp luôn bị giáo viên nhắc đến.
May mà hôm nay người đến họp không phải mẹ tôi, cuối cùng tôi cũng có thể bớt bị mắng một trận.
Tôi dựa vào lan can hành lang bên ngoài lớp học, chán chường ngẩn người nhìn mây trên trời.
"Khương Mộc Tranh, ba cậu đẹp trai thật đấy."
Học sinh mới chuyển đến Hứa Nam bên cạnh dùng khuỷu tay huých tôi, trong mắt lấp lánh ánh sao.
Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ta, qua tấm kính cửa sổ lớp học nhìn về phía chỗ ngồi của mình.
Chú Đổng ngồi ngay ngắn, mặc một bộ vest được cắt may khéo léo, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ, đường nét gương mặt nhìn nghiêng rõ ràng, khí chất quả thật nổi bật.
Mắt nhìn của mẹ tôi trước nay luôn rất kén chọn, dù là thuê diễn viên thì cũng phải đẹp trai, không thể ra ngoài làm bà mất mặt được.
Tôi vừa định nói "Đó không phải ba tôi", nhưng lời đến bên miệng lại nuốt vào.
Thôi bỏ đi, giải thích rất phiền phức, đến lúc đó một đám người vây lại hỏi đông hỏi tây, phiền chết đi được.
Thế là tôi đáp lại một cách mơ hồ: "Cũng được."
Dù sao thì tôi cũng đâu có đích thân thừa nhận đó là ba tôi.
Ba tôi đã hy sinh vì nhiệm vụ khi tôi mới hai tuổi.
Từ lúc học mẫu giáo, đã có những đứa trẻ không hiểu chuyện cười nhạo tôi không có ba.
Để tránh tôi bị bắt nạt ở trường, mẹ tôi đã thuê một người đóng giả ba tôi, thỉnh thoảng sẽ thay phiên bà đến trường lộ diện.
Bao nhiêu năm qua, tôi đã quen rồi.
Buổi họp phụ huynh nhanh chóng kết thúc.
Chú Đổng đi đến trước mặt tôi, rất nhập vai mà cúi người xuống, dịu dàng dặn dò tôi.
"Mộc Tranh, gần đây học hành phải cố gắng nhé, đừng để ba lo lắng. Muốn quà gì thì nói với ba, cuối tuần ba dẫn con đi mua."
Diễn thật tốt, Hứa Nam và mẹ cô ta là Hứa Nhu đứng bên cạnh đều nhìn đến ngây người.
Tôi phối hợp gật đầu, chú Đổng lúc này mới hài lòng xoa đầu tôi, xoay người đi xuống lầu.
Vài phút sau, dưới lầu vang lên một tràng tiếng động cơ gầm rú trầm thấp, một chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ rực phóng đi mất hút.
Chú Đổng này đúng là người kính nghiệp, lần nào cũng biết thuê xe sang để giữ thể diện, tiền công 3 ngàn một ngày, đáng giá.
"Oa, Khương Mộc Tranh, ba cậu lại lái Ferrari đến họp phụ huynh!"
Hứa Nam tỏ vẻ ngưỡng mộ, mắt gần như sáng lên.
Mấy bạn học bên cạnh cũng vây lại.
"Ferrari thì có gì đâu, cậu mới chuyển trường nên không biết, ba của Khương Mộc Tranh đã lái nhiều xe sang lắm rồi."
Lý Tiểu Nhã, bà tám của lớp bắt đầu phổ cập kiến thức.
"Ferrari, Bentley, Lincoln, mấy năm nay xe đi họp phụ huynh gần như không trùng lặp."
"Đúng đúng, mẹ cậu ấy cũng vậy, lần nào đến cũng lái xe sang khác nhau."
"Túi xách trên người toàn là Hermès. Nhà Khương Mộc Tranh đúng là có mỏ mà."
Tôi chỉ cười: "Không khoa trương đến thế đâu."
Trong tầm mắt, tôi để ý thấy trên mặt Hứa Nam thoáng qua một cảm xúc phức tạp, miệng thì thầm.
"Một ngày nào đó, mình cũng sẽ trở thành người có tiền."
Mà Hứa Nhu, mẹ của Hứa Nam đang đứng cách đó không xa, cứ nhìn chằm chằm vào chiếc Ferrari, mãi đến khi chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mới thu hồi ánh nhìn.
Tôi bắt gặp được sự tham lam lóe lên trong mắt Hứa Nhu, lòng hơi trĩu xuống.
"Hứa Nam, mẹ đi trước đây."
Hứa Nhu đi tới, nắm tay con gái từ biệt.
Trước khi đi, bà ta quay đầu lại nhìn tôi một cái, ánh mắt rất kỳ lạ, như thể đang có ý đồ gì đó.
Tôi nhíu mày, có vẻ như phiền phức sắp đến rồi.