Mấy ngày sau, dù tôi đi đâu cũng đều gặp Hứa Nam.
Trên sân thể dục, cô ta sẽ chủ động đến tìm tôi chơi.
Mang đồ ăn vặt cũng sẽ chủ động chia sẻ, miệng ngọt như bôi mật.
Tôi thì đã quen rồi.
Chuyện nhà tôi có tiền, ở trong trường căn bản không giấu được.
Quan niệm của mẹ tôi là, con gái phải được nuôi dưỡng giàu có, ăn mặc tiêu dùng tuyệt đối không thể qua loa.
Một chiếc áo khoác, một chiếc váy tùy tiện, người sành sỏi liếc mắt một cái là có thể đoán ra giá.
Vì vậy, người muốn làm bạn với tôi có thể xếp hàng từ phòng học ra đến cổng trường.
Tôi cũng không từ chối ai, họ muốn chơi, tôi liền chơi cùng, còn về mục đích, tôi lười đi sâu vào.
Nhưng dần dần ở chung, có một điểm tôi rất không thích, Hứa Nam thích dòm ngó đồ của tôi.
Thứ gì tôi có, cô ta nhất định cũng muốn có.
Tôi vừa mới cắt kiểu tóc sứa tuần trước, tuần này Hứa Nam cũng cắt.
Anh họ tặng tôi một con Labubu màu hồng, cô ta cũng mua một con y hệt.
Thậm chí vị trí treo trên cặp sách cũng phải bắt chước.
Có thời gian tôi mê Hán phục, ngày nào cũng mặc đến trường.
Cô ta cũng thay đổi phong cách ăn mặc, mua không ít Hán phục.
Tuy là hàng nhái, nhưng cũng lừa được một số người không sành.
"Mộc Tranh, cậu xem bộ hôm nay của mình thế nào?"
Hứa Nam mặc một bộ Hán phục Minh chế hàng nhái, phấn khích xoay một vòng trước mặt tôi.
Tôi liếc nhìn món đồ trang trí bằng nhựa lấp lánh trên ngực cô ta, trong lòng chỉ thấy buồn cười.
E rằng cô ta không biết, bộ Hán phục này của tôi, chỉ một món phụ kiện thôi giá cũng đã đắt hơn cả bộ đồ trên người cô ta cộng lại.
Cô ta kéo tay tôi, cười ngây thơ vô tội.
"Aiya, Khương Mộc Tranh, cậu xem sở thích của chúng ta giống nhau, thậm chí cách ăn mặc cũng giống nhau, không ít bạn học nói chúng ta giống chị em ruột đấy."
Tôi cảm thấy hơi khó chịu.
Mẹ tôi làm gì có đứa con gái như cô ta, ngày nào cũng mượn danh gia đình đơn thân để lấy được sự đồng cảm của mọi người.
"Chúng ta không giống nhau đâu." Tôi nhàn nhạt nói một câu, rồi đi thẳng.
Nụ cười của cô ta cứng đờ trên mặt, có chút khó xử.
Chiều thứ tư có trận đấu bóng rổ, hot boy lớp 3 Đoạn Thiên Minh cũng tham gia.
Tôi thấy Đoạn Thiên Minh trông khá điển trai, kỹ năng chơi bóng cũng ổn, trận đấu của cậu ta thỉnh thoảng tôi cũng sẽ đến xem.
Tôi thấy Hứa Nam liên tục đưa nước, đưa khăn cho cậu ta, rất ân cần.
Trận đấu kết thúc, tôi đang chuẩn bị rời đi thì Hứa Nam lại kéo tay Đoạn Thiên Minh đi tới.
"Mộc Tranh, xin lỗi cậu."
Hứa Nam tỏ vẻ áy náy.
"Mình biết cậu thích Thiên Minh, nhưng xin lỗi, tình yêu không thể nhường nhịn."
"Mình cũng thích Thiên Minh, hy vọng cậu đừng trách mình."
Đoạn Thiên Minh đứng bên cạnh có chút bối rối nhìn chúng tôi, trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi.
Tôi nghe xong thấy buồn cười.
Tôi nói tôi "thích" cậu ta từ khi nào?
Tôi chỉ thấy cậu ta chơi bóng rổ giỏi, thuận miệng nói với Hứa Nam một câu mà thôi.
Thế mà cô ta đã tự tưởng tượng ra cả một vở kịch yêu thầm nhiều năm?
Hơn nữa, trường chúng tôi đâu chỉ có mình cậu ta đẹp trai.
Ôn Ninh quanh năm đứng đầu khối, một tay viết thư pháp bút lông như rồng bay phượng múa.
Hoắc An Húc học võ từ nhỏ, dáng người thẳng tắp, khí chất nổi bật.
Còn không ít trai đẹp khác, ai mà không đáng xem hơn cậu ta?
Mẹ tôi đã dạy tôi từ sớm, đàn ông thôi mà, đầy ngoài đường, có gì mà phải tranh giành.
Đùa à, tôi Khương Mộc Tranh tuy chưa từng đứng nhất khối, nhưng là cô gái nhận được nhiều thư tình nhất toàn trường đấy.
"Hứa Nam cậu nghĩ nhiều rồi." Tôi cười xua tay.
"Cậu tỏ tình với ai cũng không liên quan đến mình, cậu vui là được."
"Nhưng cảm ơn cậu đã giúp mình loại trừ Đoạn Thiên Minh, chứng khó lựa chọn của mình sẽ đỡ hơn nhiều."
Nụ cười của Hứa Nam lập tức đọng lại trên mặt, tay nắm Đoạn Thiên Minh cũng cứng đờ.
"Cái đó... chúng mình đi trước đây." Đoạn Thiên Minh lúng túng kéo Hứa Nam rời đi.
Tôi xoay người đi về phía tòa nhà dạy học, có thể cảm nhận được ánh mắt của Hứa Nam vẫn đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Có lẽ cô ta hận không thể đục mấy lỗ trên người tôi.
Trực giác mách bảo tôi, cô ta sẽ không bỏ cuộc.
Nhưng không sao, lớn thế này rồi, tôi Khương Mộc Tranh đã sợ ai bao giờ.