Trong bữa tiệc sinh nhật hai mươi tuổi của tôi.
Lục Chiêu Niên với tư cách là vị hôn phu của tôi, đã dắt theo một người phụ nữ đáng thương tội nghiệp đến để hủy hôn với tôi.
[Vãn Ninh, anh vẫn luôn xem em như em gái, người anh yêu là Uyển Ý, em tác thành cho chúng anh đi.]
Bạn bè đều rất kinh ngạc, lúng túng nhìn về phía tôi.
Dù sao thì, tôi mới là nhân vật chính của ngày hôm nay.
Anh ta ngay trước mặt mọi người, trong bữa tiệc sinh nhật của tôi, dắt theo người phụ nữ khác, đến để hủy hôn với tôi.
Có người lên tiếng khuyên giải:
[Chiêu Niên, chơi thì chơi, đây là tiệc sinh nhật của Ninh Ninh, cậu hồ đồ rồi à!]
[Mau xin lỗi Ninh Ninh đi.]
Lục Chiêu Niên không hề lay động, nhìn tôi:
[Tô Vãn Ninh, em có gia thế, có bối cảnh, Uyển Ý không có gì cả, cô ấy chỉ có mình anh thôi.]
Tôi nhìn anh ta diễn màn kịch tình sâu nghĩa nặng, còn có Tô Uyển Ý đứng sau lưng thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt khiêu khích tôi.
Tô gia và Lục gia vốn dĩ là liên hôn, ban đầu là vì thấy mặt mũi anh ta cũng coi được, bây giờ xem ra, không chỉ mù mắt mà còn lụy tình.
Ở trong gia tộc như chúng tôi, kỵ nhất là lụy tình.
Cho nên, Lục Chiêu Niên này là chơi quá trớn rồi, hết thuốc chữa rồi.
Tôi bước lên phía trước, nhìn bọn họ:
[Muốn hủy hôn đúng không, được thôi, nhưng hãy để người đứng đầu Lục gia các người đến hủy.]
[Dù sao thì bây giờ tôi là tổng giám đốc của tập đoàn Tô thị, đại diện cho Tô gia, còn anh Lục Chiêu Niên, có đại diện được cho Lục gia không?]
Nhìn ánh mắt khinh thường của tôi, nắm đấm của Lục Chiêu Niên siết chặt lại.
[Chị ơi, em và anh Chiêu Niên thật lòng yêu nhau, chị tác thành cho chúng em đi.]
Tô Uyển Ý nhìn tôi, nước mắt tức thì dâng lên trong hốc mắt, chực chờ rơi xuống, thật đúng là khiến người ta thương xót.
Tiếc thật, tôi là người sắt đá:
[Ai là chị của cô, vị tiểu thư này đừng có nhận bừa người thân.]
Tôi nhìn màn giao lưu bằng mắt giữa Tô Uyển Ý và Tô Ngọc Lâm, liền cảm thấy buồn cười.
Tô Ngọc Lâm thật sự cho rằng ông ta che giấu rất giỏi, cho rằng chúng tôi không biết ông ta có một đứa con gái riêng trạc tuổi tôi.
Tôi nhìn mẹ tôi một cái, mẹ tôi liền ra hiệu bằng mắt với tôi, ý bảo đến lượt bà ấy lên sân khấu.
Tôi cạn lời, nhưng mẹ của mình thì mình cưng thôi.
Mẹ tôi lập tức tát cho Tô Uyển Ý một cái.
[Đứng núi này trông núi nọ, cô nhìn chồng tôi làm gì, làm tiểu tam thành nghiện rồi à?]
Tô Uyển Ý lập tức bị đánh đến ngây người, ngơ ngác đứng tại chỗ.
Mọi người xung quanh đều mang dáng vẻ hóng chuyện, ngay cả Lục Chiêu Niên cũng không giúp cô ta.
Đây chính là Lục Chiêu Niên, anh ta có thể trực tiếp hủy hôn với tôi, nhưng lại không dám làm càn trước mặt mẹ tôi, dù sao thì, chiến tích của mẹ tôi không phải dạng vừa đâu.
Tô Uyển Ý thấy không có ai giúp mình, liền nhìn về phía Tô Ngọc Lâm:
[Ba, con cũng là con gái của ba, ba cứ nhìn họ bắt nạt con như vậy sao?]
Mẹ tôi không nghĩ ngợi gì, lại vung thêm một cái tát nữa.
[Cô vậy mà còn muốn chia rẽ gia đình chúng tôi, chồng tôi sao có thể có đứa con gái lớn như cô được, trông cô còn già hơn Vãn Ninh nhà chúng tôi nhiều.]
[Đủ rồi!]
Tô Ngọc Lâm đây là thấy con gái mình bị đánh, cuối cùng cũng muốn làm người rồi sao?
[Uyển Ý là con gái của tôi, hôm nay tôi phải đưa nó về nhà.]
Mẹ tôi lùi lại mấy bước, với vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa đau buồn nhìn Tô Ngọc Lâm.
Thật sự phải nói rằng, diễn xuất của mẹ tôi tệ hết chỗ chê.
Tôi thật sự không nỡ nhìn thẳng.
Lúc này Lục Chiêu Niên mới phản ứng lại:
[Nếu Uyển Ý cũng là con gái nhà họ Tô, vậy thì hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc liên hôn của chúng ta, hơn nữa Uyển Ý xinh đẹp hoạt bát, càng hợp với tôi hơn.]
Đúng là làm tôi tức đến bật cười.
Đến lượt Lục Chiêu Niên anh ta kén chọn từ bao giờ vậy.
Hơn nữa, chữ Tô trong Tô Uyển Ý của cô ta và chữ Tô trong Tô Vãn Ninh của tôi là cùng một chữ Tô sao.
Tôi giơ tay lên, bảo vệ lập tức tiến vào bao vây Lục Chiêu Niên và những người khác.
[Đuổi họ ra ngoài đi, tôi sợ bệnh não ngắn sẽ lây lan.]
Lúc bảo vệ đưa tay kéo Lục Chiêu Niên và Tô Uyển Ý, Tô Ngọc Lâm hét vào mặt tôi.
[Tô Vãn Ninh, Uyển Ý là em gái con.]
Lúc này tôi mới nhớ tới ông ta.
[Đuổi cả ông ta ra ngoài luôn đi, để ông ta cùng hoạn nạn với con gái và con rể tốt của mình đi.]
Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi, bữa tiệc cũng diễn ra bình thường.
Mẹ tôi cùng các chị em của bà ấy thảo luận về diễn xuất ban nãy, còn tôi, vẫn là vị tổng giám đốc của Tô thị được người người săn đón.
Không một ai quan tâm đến ba người vừa rồi, đối với gia đình thế gia mà nói, ngoài lợi ích ra, những thứ khác đều không quan trọng.