Sáng sớm hôm sau tôi vừa mới thức dậy, đã nghe nói tổng giám đốc Lục thị đến rồi.
Nói đến vị tổng giám đốc Lục thị Lục Vân Thâm này, hoàn toàn không giống với người em trai chẳng ra gì của anh ta.
Đây chính là một con cáo già.
Ban đầu Tô gia và Lục gia liên hôn, mẹ tôi vốn dĩ muốn chọn Lục Vân Thâm.
Nhưng nhìn người chồng mà bà ấy chọn, tôi thật sự không dám tin vào mắt nhìn của mẹ tôi.
Cho nên tôi đã không chút do dự mà chọn Lục Chiêu Niên.
Dù sao thì với IQ và tâm kế của anh ta, căn bản không tính kế lại tôi được.
Hơn nữa lại là con thứ nhà họ Lục, không cần kế thừa gia nghiệp, có thể đến Tô gia nhà tôi làm một chàng rể ở.
Ai ngờ anh ta lại ngốc thật, không hề giả trân chút nào.
Tô Uyển Ý kia coi trọng anh ta sao, thứ cô ta coi trọng là anh ta mang họ Lục, và còn là vị hôn phu của tôi.
Mẹ tôi sớm đã biết hai mẹ con họ, mẹ tôi từ sau khi sinh tôi ra đã sống riêng với Tô Ngọc Lâm.
Tôi hỏi bà ấy tại sao không ly hôn, bà ấy nói Tô Ngọc Lâm ngu ngốc, không tính kế được Tô gia, đổi người khác thì chưa chắc, hơn nữa với tư cách là tổng giám đốc Tô thị, ly hôn rồi sẽ lập tức có một đám người vây đến, càng phiền phức hơn.
Tôi suy nghĩ một chút, cảm thấy mẹ tôi nói có lý.
Tô Ngọc Lâm chỉ cần không đưa hai mẹ con kia về, thì cũng sẽ yên ổn vô sự.
Thế nhưng, bọn họ lại nảy sinh ý nghĩ không nên có, vậy thì không thể dung túng được nữa.
Tôi đi xuống lầu, nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách.
Vai rộng eo hẹp chân dài, bộ vest đặt may trên người càng có thêm một vẻ cấm dục.
Không thể không nói, vị tổng giám đốc Lục thị này trông thật sự rất đẹp.
Rõ ràng là cùng một cha một mẹ, sao Lục Chiêu Niên lại kém xa như vậy.
Chỉ có một điểm đáng tiếc, là người đồng tính.
25 tuổi rồi mà không có một tin đồn tình cảm nào, bên ngoài đều đồn rằng anh ta thích trợ lý của mình là Diệp Trạch.
Nghe nói năm đó Lục tổng nổi giận vì tri kỷ, đã tống hết những đối thủ bắt nạt nhà họ Diệp vào tù.
Mới khiến cho vị thiếu gia nhà họ Diệp năm xưa trong chớp mắt biến thành trợ lý của Lục Vân Thâm.
Ánh mắt tôi không ngừng đánh giá qua lại giữa Lục Vân Thâm và Diệp Trạch, cũng không biết ai trên ai dưới.
[Cô Tô, Chiêu Niên nó không hiểu chuyện, tôi thay mặt nó xin lỗi vì hành động ngày hôm qua.]
[Xin lỗi mà có ích thì cần dự án làm gì, tôi muốn mảnh đất ở Bắc Thành mà Lục thị các người mới có được.]
Tôi nhìn Lục Vân Thâm, ra giá trên trời.
Vẻ mặt Lục Vân Thâm không hề thay đổi, anh bưng ly cà phê lên, nhấp một ngụm.
Không thể không nói, trai đẹp làm gì cũng đẹp, nhìn đôi môi mỏng kia, chắc chắn hôn rất thích.
[Được thôi, nhưng cuộc liên hôn giữa Lục gia và Tô gia chúng ta phải tiếp tục.]
[Không được, tên não tàn Lục Chiêu Niên đó tôi không ưa nổi, anh ta bị người ta lợi dụng mà cũng không nhìn ra, tôi sợ anh ta ảnh hưởng đến gen của nhà chúng tôi.]
Tôi liên tục lắc đầu, từ chối.
Lục Vân Thâm đứng dậy, đi đến bên cạnh tôi, cúi đầu nhìn tôi.
[Vậy còn tôi thì sao?]
[Anh, anh, anh có biết mình đang nói gì không?]
Tôi lập tức bật dậy khỏi ghế, trời ạ, ông anh này điên rồi sao?
Chưa nói đến việc bạn trai của anh ta vẫn còn ở đây, hơn nữa đối với một người em dâu tương lai như tôi, tuy chưa kết hôn nhưng ít nhất cũng đã đính hôn, sao anh ta có thể nói ra những lời như vậy chứ.
Lẽ nào đã bị sắc đẹp của tôi mê hoặc rồi.
Không không không, tôi vội vàng lắc đầu.
Con cáo già này sao có thể chỉ nhìn mặt được chứ, anh ta nhất định có mục đích khác.
Tôi lén lút nhìn về phía Diệp Trạch, Diệp Trạch mỉm cười với tôi, tôi lập tức hiểu ra.
Đây là muốn dùng tôi làm bia đỡ đạn đây mà, cũng không phải là không được.
Dù sao cũng là anh ta có việc cần nhờ tôi, tôi còn có thể vớt vát chút lợi lộc, dù sao thì tôi đã thèm muốn mảnh đất ở Bắc Thành kia từ lâu rồi.
Hơn nữa, loại liên hôn thương mại này, vốn dĩ là mạnh ai nấy chơi,
Thấy tôi một lúc lâu không trả lời, Lục Vân Thâm tiếp tục hỏi:
[Cô Tô đã suy nghĩ kỹ chưa?]
[Tôi đồng ý, nhưng chúng ta nói trước, bất kể là phương diện công ty hay tình cảm, chúng ta đều không can thiệp vào nhau.]
[Lục tổng, hợp tác vui vẻ.]
Lục Vân Thâm sững sờ một chút, nhìn tôi thật sâu, nắm lại tay tôi, không nói gì cả.