Vì quá flop nên tôi đã ngồi không suốt nửa năm trời.
Quản lý muốn lăng xê một tiểu sinh trong công ty, thuận tiện nhét tôi vào một show du lịch đang hot nhất.
Nghe nói là vì ekip chương trình chê tiểu sinh kia quá đắt, nên công ty mới mua một tặng một.
Thì… mọi người đúng là người tốt ghê.
Nhưng thái độ làm việc của tôi vẫn rất đúng đắn.
Đây là một show thực tế có livestream, rất nhiều khách mời sợ có hành động nhỏ nào đó sẽ bị lật xe, nên lúc lên xe đều không muốn giành ống kính.
Vì thế tôi đã xung phong làm tài xế.
Tôi lấy điện thoại của mình ra rồi bắt đầu dò đường.
Tôi cảm thấy cũng chẳng có gì để lật xe cả.
Bà đây trong sạch, chẳng có phốt nào hết.
Nếu không thì sao mà flop thế này được chứ…
Nhưng rất nhanh, tôi đã nghĩ sai rồi.
Nói sao đây… tôi vô cùng hối hận.
Hối hận vì thói quen đặt tên danh bạ một cách đàng hoàng của mình.
Bởi vì ngay sau đó, trong xe vang lên giọng đọc tin nhắn: [Người dùng trong Wechat ‘Mẹ của Hạ Kỳ Chu’ gửi đến một tin nhắn mới: ‘Tiểu Kiều à, thằng con nhà dì điên rồi.’]
Đầu tôi ong lên một tiếng.