Bây giờ đang trên đường cao tốc, còn cách trạm dịch vụ sáu cây số nữa.
Tốc độ xe là 120 km/h.
Lúc này, nguyện vọng của tôi không phải là phát tài phát lộc, cũng không phải là có mười tám anh chàng cơ bắp.
Mà là – Dì ơi, con xin dì trong vòng ba phút đừng gửi tin nhắn nữa!
Nhưng –
AI lạnh như băng vẫn tiếp tục đọc từng tin nhắn của mẹ Hạ Kỳ Chu:
[Chết rồi, nó nhớ con đến mức bệnh hoạn rồi.]
[Hạ Kỳ Chu nó đang vừa bịt mũi vừa bổ sầu riêng đấy, con cũng biết cả nhà dì chẳng có ai ăn được cái thứ đó, chỉ có trước kia con thích ăn thôi.]
[Bây giờ ngày nào nó cũng tha sầu riêng về nhà rồi bịt mũi ăn, cả căn nhà bị nó hun cho ám mùi cả rồi.]
Chết tiệt.
Các nghệ sĩ trong xe đều tỉnh ngủ cả rồi.
Có nhân viên công tác nhỏ giọng hỏi: Hạ Kỳ Chu đó sẽ không phải là Ảnh đế Hạ Kỳ Chu đó chứ?
Tiểu hoa Tần Nhược nói với giọng chua lè: Ảnh đế trước giờ luôn rất cao lãnh mà, chắc là người trùng tên thôi…
Tôi vội vàng đáp lại: Là thật đó, chính là người mà cô đang nghĩ đến đấy.
Mà mẹ của Hạ Kỳ Chu lại gửi tin nhắn tới: [Chết rồi, Hạ Kỳ Chu nó bắt đầu ăn quả sầu riêng đó rồi, một tay bịt mũi một tay nhét vào miệng.]
Tiểu sinh cùng công ty với tôi là Tạ Nam đột nhiên “hử" một tiếng: Nhưng mà một năm trước em có may mắn cùng tham gia một chương trình với Ảnh đế, anh ấy đúng là không thích ăn sầu riêng đâu. Không phải đâu chị Kiều, chị…
Tôi phanh gấp một cái khiến cậu ta im miệng.
Tôi cười ha hả nói: Sắp đến trạm dịch vụ rồi, chúng ta nghỉ ngơi một lát, hehe, nghỉ ngơi một lát.
Tôi liếc nhìn màn hình trong tay PD ở ghế phụ.
Chết tiệt, bình luận đã che kín cả màn hình rồi…
[Cái con flop Kiều Đường này đang tự biên tự diễn à?]
[Ké fame chứ gì nữa, trà xanh tâm cơ.]
[Tôi là fan của Ảnh đế Hạ, đừng có bám vào cảm ơn.]
[Nhưng mà… Ảnh đế Hạ hình như đúng là không ăn sầu riêng thật.]
[Ngồi chờ phòng làm việc của Hạ Kỳ Chu gửi thư luật sư, con đĩ tâm cơ này xong đời rồi.]
Tuy tôi không phải đĩ tâm cơ, nhưng tôi cũng cảm thấy mình xong đời rồi…
Bởi vì chỉ trong cái liếc mắt đó, tôi đã quên ngắt kết nối điện thoại.
Giây tiếp theo, giọng đọc tin nhắn vang lên như một quả bom:
[Hai đứa bây- mau- tái hợp- không- cứu- cứu- mẹ- với…]
…
Tôi cảm giác mình sắp tè ra xe đến nơi rồi.