Giành được sự hợp tác của Linh Việt, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Điều này đại diện cho việc Hoa Di vẫn còn không gian sinh tồn.
Chỉ là, sau này sẽ phải thường xuyên chạm mặt Phó Hủ Hàn rồi, tôi rất lo sợ việc anh sẽ phát hiện ra sự tồn tại của Hựu Hựu.
Thế nhưng, sự lo lắng này không duy trì được quá lâu.
Có một hôm dì giúp việc xin nghỉ, thế là tôi đi đón Hựu Hựu.
Kết quả lại bị người ta theo dõi, đón được người xong tôi quay đầu lại liền nhìn thấy Phó Hủ Hàn.
Chỉ là, trông anh có vẻ như sắp vụn vỡ đến nơi rồi.
Tôi che mặt Hựu Hựu lại, giấu thằng bé ra sau lưng.
Hai cha con họ quả thực giống như được đúc ra từ cùng một khuôn vậy.
Nếu như bị anh nhìn thấy, thì tôi xong đời rồi.
Môi Phó Hủ Hàn khẽ run lên.
"Em và anh ta, con cũng đã lớn thế này rồi sao?"
Tôi: "?"
Xem ra anh đã hiểu lầm chuyện gì đó rồi.
Tôi liền nương theo lời anh mà đáp lời.
"Đúng vậy, cho nên anh Phó xin đừng quấy rầy tôi nữa, cũng đừng phá hoại hạnh phúc gia đình tôi, được không?"
Anh thẫn thờ hồi lâu, giống như phải lấy hết dũng khí mới nói ra được chữ "Được" kia.
Nhận được câu trả lời, tôi vội vàng dẫn Hựu Hựu rời đi.
Không biết có phải là do ảo giác của tôi hay không, nhưng phía sau lưng dường như truyền đến tiếng khóc nấc như tiếng ấm nước sôi reo lên vậy.
"Mẹ ơi, chú đó trông giống con quá, là ba của con sao?"
Tôi mím nhẹ môi.
Từ trước đến nay, tôi luôn cảm thấy mình có thể chăm sóc con rất tốt.
Nhưng hình như tôi đã bỏ qua một vấn đề.
Bản thân đứa trẻ có cần sự tồn tại của vai trò người cha hay không.
"Bảo bối, con có muốn có ba không?"
Thằng bé suy nghĩ vài giây, rồi lắc đầu.
"Nếu mẹ đã không cần ba, vậy chắc chắn là do ba đã làm mẹ buồn rồi, vậy thì con cũng không cần."
Nước mắt chợt trào dâng, bảo bối của tôi thực sự quá hiểu chuyện rồi.
"Bảo bối, mẹ nhất định sẽ đối xử với con thật tốt, thật tốt."
Tôi đang nấu cơm ở nhà, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Tôi có hẹn Tô Mạch đến ăn cơm, lẽ nào cô ấy quên mang chìa khóa nhà tôi.
Tắt bếp gas đi tôi liền ra mở cửa.
"Cơm sắp nấu xong rồi, sao cậu tan làm trễ thế?"
Ngay khoảnh khắc mở cửa, người đứng đó lại là Phó Hủ Hàn với đôi mắt khóc đến đỏ hoe.
Đang định đóng cửa lại, bàn tay với những khớp xương rõ ràng của anh đã kịp thời giữ cánh cửa lại.
"Thúy Quả, anh đã đi điều tra ở nhà trẻ rồi, con em bốn tuổi, ngày sinh là tháng thứ chín kể từ lúc em rời đi."
"Cho nên, đứa trẻ này là của anh, có đúng không?"
Tôi còn chưa kịp lên tiếng phủ nhận, Hựu Hựu đã từ trong phòng ngủ chạy ùa ra.
"Mẹ ơi, có phải mẹ nuôi đến rồi không?"
Phiên bản thu nhỏ của Phó Hủ Hàn liền chạm mắt với anh.
Dường như giờ tôi có phủ nhận cũng chỉ là sự bao biện nhạt nhẽo.
Phó Hủ Hàn tức giận chỉ vào phiên bản thu nhỏ của mình.
"Nó chính là con trai tôi! Giống tôi y như đúc!"
Nói xong, anh cũng chẳng thèm khách sáo, trực tiếp bước thẳng vào trong, bế bổng Hựu Hựu lên.
"Bảo bối, đẹp trai thật đấy, không hổ là con trai ba."
"Cái miệng nhỏ này giống mẹ, cũng đẹp, nào, để ba thơm một cái nào."
Tôi: "..."
Cái người này thật bất lịch sự quá đi mất! Sao lại tự tiện xông vào nhà người khác!