Trên bàn ăn, Phó Hủ Hàn không biết mệt mỏi mà vui vẻ đút cơm cho Hựu Hựu.
"Phó Hủ Hàn! Thằng bé bốn tuổi rồi, tự biết xúc cơm ăn rồi! Anh làm thế là chiều chuộng quá mức đấy!"
Nghe tôi lớn tiếng mắng, anh ủy khuất dùng đôi mắt cún con nhìn tôi.
"Làm một người ba, đến việc đút cơm cho con cũng chưa từng làm, em cảm thấy anh có thể làm một người ba tốt sao?"
"Cũng không biết là ai, đã bắt anh bỏ lỡ sự trưởng thành của con trai mình, anh còn chưa được thay tã cho nó lần nào đây này!"
Tôi hít sâu một hơi, không muốn cãi nhau với anh.
Thế là mặc kệ anh vậy.
Thấy Hựu Hựu hôm nay rất vui vẻ khi chơi đùa cùng ba, trong lòng tôi bỗng chua xót đôi chút.
Đợi sau khi Phó Hủ Hàn dỗ Hựu Hựu ngủ say, anh ra phòng khách để đối chất với tôi.
"Thúy Quả, em cứ thế không tin tưởng anh sao? Năm đó em bỏ đi, anh đã tìm em đến phát điên luôn em biết không? Anh suýt chút nữa đã chết ở vùng biển đó rồi."
Cái gì? Anh là vì tôi mới nhảy xuống biển sao?
"Anh biết em sẽ rời đi, vốn tưởng rằng có thể níu giữ được trái tim em, không ngờ em lại rời đi sớm hơn dự định."
Đột nhiên nhớ lại đêm đầu tiên đó, bên tai tôi anh không ngừng thì thầm "Tại sao em lại rời bỏ anh...", tôi lại cứ tưởng là vì sự rời đi xuất ngoại của Thẩm Thanh Hoan.
Anh tiếp tục nói.
"Hôm đó là lễ mừng thọ của ông nội, được tổ chức trên du thuyền, biết được tin em đã bỏ đi, anh đã làm ầm ĩ bắt ông nội lái du thuyền vào bờ, ông không chịu, anh liền nhảy xuống biển."
"Đợi lúc anh được cứu tỉnh lại, em đã rời đi mất rồi, anh căn bản không thể biết được một chút tin tức nào về em, muốn tìm em về, nhưng lại sợ ông nội sẽ gây bất lợi cho em, anh biết thủ đoạn của ông ấy."
"Vốn định đợi đoạt được quyền thế xong, anh sẽ đi tìm em trở về, nhưng cái ông chú hai ngu ngốc kia cứ mãi đấu đá với anh, ông nội lại bị đột quỵ không thể quản được anh nữa, sau đó anh dứt khoát cắt đứt quan hệ với nhà họ Phó, nếu như Phó thị không mang lại cho anh quyền thế, vậy thì anh sẽ tự tạo ra thế lực cho riêng mình."
"Anh cuối cùng cũng đợi được đến ngày tìm lại được em, có thể nào, đừng đẩy anh ra xa nữa được không..."
Tâm trạng của tôi có chút phức tạp.
"Vậy còn Thẩm Thanh Hoan..."
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Mở điện thoại lên và bấm gọi một cuộc gọi.
"Thẩm Thanh Hoan, cô lập tức qua đây một chuyến."
"Dựa vào cái gì chứ? Tôi đang cùng hôn phu đi thử áo cưới, không rảnh!"
"Cho cô nửa tiếng, không qua thì tự gánh hậu quả."
Sau khi dập máy, anh lại đứt quãng nói rất nhiều chuyện.
Cho đến khi Thẩm Thanh Hoan xuất hiện.
Cô ấy dùng nghi thức nước ngoài hôn nhẹ lên má tôi một cái.
"Thúy Quả, lâu rồi không gặp, cô xinh ra nhiều đấy, cơ mà hồi trước cũng đã xinh rồi."
Thẩm Thanh Hoan vẫn giống như bạch nguyệt quang như thế, xinh đẹp hào phóng.
—Hoàn—