Trở lại chỗ ngồi làm việc, đồng nghiệp tò mò sán lại gần.
"Hạ Lam, cô với Phó tổng rốt cuộc là quan hệ gì? Cô xin nghỉ ra ngoài một chút, anh ấy đã tới chỗ ngồi của cô lượn lờ ít nhất năm lần rồi."
Anh ấy tới lượn lờ làm gì?
Tôi giả bộ mờ mịt lắc đầu: "Có lẽ anh ấy cảm thấy nhân viên nên làm việc đến khô máu mới đúng."
"Cũng có lý."
Lời tôi bịa đặt, không ngờ đồng nghiệp lại coi là thật.
Tôi dở khóc dở cười lắc đầu, chỉ trách Phó Cảnh Viêm ngày thường là một kẻ cuồng công việc, áp bức đám thư ký chúng tôi quá tàn nhẫn.
Nếu không loại lời nói dối này sao có người tin chứ.
Đồng nghiệp tán gẫu hai câu cũng vội vàng đi làm việc, mà tôi vô thức đặt tay lên bụng dưới, đầu óc đau nhức.
Thực ra tôi và Phó Cảnh Viêm cách biệt rất xa, trước kia anh ấy là đàn anh khóa trên, tôi là đàn em khóa dưới.
Ở trường học tôi đã nghe nói về anh ấy, biết anh ấy cực kỳ lợi hại, nhưng điều tôi không biết là...
Gia đình Phó Cảnh Viêm cũng rất tốt, nhưng anh ấy không dựa vào gia đình mà chỉ tự mình gây dựng sự nghiệp, sau đó tôi tốt nghiệp đi phỏng vấn vào công ty anh ấy, rồi được nhận vào.
Tự nhiên sau đó tôi rất thích anh ấy, coi anh ấy là mục tiêu, chủ động tỏ tình, anh ấy thế mà lại đồng ý.
Chúng tôi dần dần thân thiết, nhưng yêu cầu tôi đưa ra là, anh ấy không được nói cho người khác biết quan hệ giữa chúng tôi.
Tôi thậm chí cảm thấy mình không xứng với anh ấy.
Nhưng bây giờ có con rồi...
Nhìn ý của anh ấy là muốn giữ lại, nhưng sinh con xong tôi phải làm sao?
Điện thoại khẽ rung một cái, Phó Cảnh Viêm gửi tin nhắn đến: "Đứa bé tôi muốn, tôi sẽ chịu trách nhiệm, em không được bỏ, biết chưa?"
Tôi: ...
Ở trước mặt tôi, anh ấy quen dùng giọng điệu ra lệnh như vậy rồi.
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi đánh bạo gửi cho anh ấy một tin nhắn: "Là muốn đứa bé, hay là không thể không cần tôi?"
"Càng muốn em."
Tin nhắn của anh ấy trả lời rất nhanh, mà tôi nhìn chằm chằm ba chữ kia, thở dài một hơi.
Anh ấy có ý gì? Là định công khai sao? Nhưng tôi không muốn công khai a!
Tôi thật sự chơi không lại anh ấy.