Tôi không trả lời lại Phó Cảnh Viêm nữa.
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi cẩn thận cắt một đoạn đối thoại ngắn gửi cho bạn thân, nhờ cô ấy hiến kế: "Cậu nói xem rốt cuộc anh ấy có ý gì?"
"Đây là chuyện tốt nha!"
Bạn thân hưng phấn gọi điện thoại cho tôi: "Điều này có nghĩa là anh ấy cũng thích cậu đấy!"
Thích?
Tôi nghĩ đến gương mặt lạnh lùng uy nghiêm của Phó Cảnh Viêm, liên tục lắc đầu: "Không thể nào không thể nào, anh ấy sẽ không thích tớ đâu."
Năm đó là tớ theo đuổi anh ấy mà.
"Ây da Hạ Lam, cậu phải có lòng tin vào chính mình chứ."
Bạn thân khổ khẩu bà tâm: "Cậu nghĩ xem, anh ấy đều nói muốn đứa bé càng muốn cậu, vậy không phải là thích cậu thì là cái gì? Cậu nếu thật sự không có gan, thì tớ đi cùng cậu gặp hắn, thế nào cũng phải làm rõ chuyện này."
"A, cái đó, tớ tạm thời chưa muốn gặp anh ấy."
Tôi cười ha hả lấp liếm cho qua chuyện.
Nếu để bạn thân biết tôi và chú hai của cô ấy ở bên nhau, tôi sợ cô ấy sẽ biểu diễn màn tại chỗ bùng nổ cho tôi xem.
"Cậu cứ trốn tránh hiện thực mãi cũng không phải là cách đâu."
Bạn thân đổi giọng: "Cậu không phải đang làm việc ở công ty chú hai tớ sao? Tớ gọi điện cho chú ấy, hay là để chú ấy giúp cậu thế nào?"
Vấn đề đều do anh ấy tạo ra cả, còn gọi anh ấy tới giúp tớ?
"Nghiên Nghiên, để tớ suy nghĩ đã nhé."
Cô ấy không có chủ ý gì hay, tôi cũng chỉ đành dựa vào chính mình: "Tớ suy nghĩ vài ngày rồi nói."
"Nhưng mà..."
"Không sao đâu, có khi lại tìm được lối thoát thì sao."
Tôi cười cười, ra hiệu cô ấy không cần lo chuyện này, tôi một người sống sờ sờ, chẳng lẽ lại bị chút chuyện này làm nghẹn chết được sao?
Đứa bé sinh ra liền tương đương với việc có sợi dây liên kết giữa hai bên, anh ấy thật sự suy nghĩ kỹ muốn kết hôn với tôi sao? Hay là vì đứa bé mới không còn cách nào khác?
Nhưng thật sự phải bỏ đi...
Tôi rùng mình một cái, trước sau vẫn không hạ được quyết tâm đó.
Cả buổi chiều cứ mơ mơ màng màng, chập tối tan làm về đến nhà, tôi cảm giác đầu óc như bị nhét đầy hồ dán, đau dữ dội.
Cố gắng gượng muốn gọi đồ ăn ngoài để lấp đầy cái dạ dày, chuông cửa lại bất ngờ vang lên.
Phó Cảnh Viêm thế mà lại đến.
Anh ấy không chỉ đến, còn mang theo một đống đồ dùng bà bầu cho tôi: "Không biết loại nào tốt, em cứ dùng trước, hôm sau tôi lại mua."
Tôi tránh đường cho anh ấy, nhìn anh ấy xếp đồ đạc từng cái một, nhịn không được liền nhíu mày.
Ở phương diện này anh ấy rất chu đáo, nhưng thật sự muốn giữ đứa bé sao?
"Phó tổng, chỗ này nhỏ, anh đừng để ý."
Tôi thuê nhà ở khu chung cư cũ, căn hộ nhỏ một phòng ngủ một phòng khách có thêm một người cao lớn chân dài như anh ấy, lập tức trở nên chật chội.
Anh ấy lắc đầu: "Tôi không để ý, nhưng hy vọng em chuyển đến chỗ tôi ở, thứ nhất là môi trường sống và điều kiện đều tốt hơn ở đây, thứ hai cũng tiện cho tôi chăm sóc em."
"Thôi không cần đâu."
Tôi không hề nghĩ ngợi mà lắc đầu: "Tôi ở đây rất tốt, đâu cũng không muốn đi."
"Hạ Lam, tôi là nghiêm túc."
Anh ấy bỗng nhiên vẻ mặt trịnh trọng, tôi nhìn, lời nói không qua não liền buột miệng thốt ra: "Nhưng tôi vẫn chưa nghĩ kỹ! Giữa chúng ta bây giờ có thêm một đứa bé, tôi, tôi vẫn chưa nghĩ thông suốt, vạn nhất tình cảm giữa chúng ta không thuần túy như vậy thì sao?"
Trước kia tôi có thể không kiêng nể gì mà tìm kiếm tình yêu trên người Phó Cảnh Viêm, nhưng bây giờ có thêm đứa bé...
Liền có nghĩa là phải đối mặt với hai gia đình.
Khoảng cách giữa chúng tôi...
"Cho nên em cho rằng, giữa hai chúng ta cũng chỉ là chơi đùa thôi sao?"
Phó Cảnh Viêm trầm mắt xuống.
Tôi lúc này mới phản ứng lại, vội vàng cười làm lành: "Sao có thể chứ? Tôi chỉ là lỡ lời nói quá nhanh thôi."
Nếu là tôi đùa giỡn tình cảm của anh ấy, đoán chừng sẽ chết rất thảm đi.
Phó Cảnh Viêm không nói gì.
Anh ấy ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm tôi một lúc, bỗng nhiên đứng dậy, tôi cứ tưởng anh ấy muốn đi, vội vàng đứng dậy đi mở cửa.
Anh ấy có thể đi rồi, quen với tác phong sấm rèn gió cuốn của anh ấy, thật sự không thích ứng nổi sự nhu tình như nước của anh ấy.
Nhưng Phó Cảnh Viêm lại đi thẳng vào nhà bếp.
Tôi: ???