Trong bếp rất nhanh đã bay ra mùi thơm của thức ăn.
Hơi thở khói lửa đã lâu không gặp phảng phất trong căn hộ nhỏ, không biết tại sao, trong lòng tôi bỗng nhiên có chút ngẩn ngơ, hốc mắt cũng chua xót lợi hại.
Một mình tôi lăn lộn ở thành phố xa lạ này, vì để đứng vững gót chân, từ trước đến nay đều liều mạng làm việc, ngay cả ăn cơm cũng là đối phó cho qua bữa là xong, đã rất lâu không nếm qua mùi vị cơm nhà.
Khoảng thời gian này, chúng tôi tuy là bạn trai bạn gái, nhưng vì để không cho người khác biết, yêu cầu của tôi đều là ở riêng.
Anh ấy cũng rất ít khi đến chỗ này của tôi.
Hiếm khi anh ấy không chê nơi rách nát nhỏ bé này của tôi, còn đích thân rửa tay nấu canh.
"Em sống kiểu gì thế?"
Trong bếp truyền ra tiếng oán trách của Phó Cảnh Viêm: "Túi muối còn chưa bóc tem, dầu ăn để kia cũng sắp hết hạn rồi, em không ăn cơm sao?"
Ách, tôi đúng là không nấu cơm, chỉ ăn đồ gọi bên ngoài.
"Còn dùng được không? Nếu không được thì bây giờ tôi xuống siêu thị dưới lầu mua lại ít đồ về."
Tôi dè dặt hỏi một câu.
Vẫn là không quá thích ứng được với sự thay đổi của Phó Cảnh Viêm.
Trước đây đều là tôi đến biệt thự của anh ấy qua đêm, hoặc anh ấy đưa tôi đến nhà hàng cao cấp ăn cơm, tôi còn chưa từng thấy dáng vẻ anh ấy xuống bếp.
Nhìn anh ấy trông có vẻ quen tay, đối với tôi mà nói thật sự là khiếp sợ không thôi.
"Vẫn dùng được, em cứ nghỉ ngơi đi."
Anh ấy nghiêng đầu nhìn tôi, khóe miệng ngày thường mím chặt giờ phút này hơi nhếch lên, lộ ra vài phần ý cười.
Thấy tôi kinh ngạc, liền cười lắc đầu: "Tôi xuống bếp lạ lắm sao?"
"Ừm, siêu lạ luôn."
Tôi thành thật gật đầu, không ngờ lại chọc cho anh ấy bật cười "phụt" một tiếng: "Vậy em cứ nhìn cho kỹ, chuyện lạ còn nhiều lắm đấy."
"Lại đây, nếm thử xem, món sườn rang muối tiêu này có hợp khẩu vị em không?"
Anh ấy gắp một miếng sườn vẫy tay gọi tôi.
Tôi sớm đã đói không chịu nổi, vội vàng lon ton chạy tới cắn lấy miếng sườn.
Vừa nếm thử lập tức kinh ngạc như gặp thực thần, liên tục tán thán: "Quả thực quá tuyệt vời! Còn ngon hơn cả nhà hàng!"
"Em cũng quá khoa trương rồi đấy."
Anh ấy điểm điểm chóp mũi tôi, tư thái thân mật, lý trí bị cơn đói cướp đi của tôi rào rào quay trở lại, ngượng ngùng vội vàng lùi lại nửa bước: "Cái đó, tôi, tôi ra ngoài đợi trước."
Dáng vẻ anh ấy xắn tay áo bận rộn trong bếp, suýt chút nữa khiến tôi quên mất anh ấy là Diêm Vương mặt lạnh ở công ty.
"Hạ Lam!"
Tôi vội vàng muốn bỏ chạy, anh ấy lại đột nhiên chắn ngang cái xẻng xào nấu, vừa vặn chặn đường tôi: "Em sợ cái gì?"
"Chẳng lẽ, tôi còn có thể ăn thịt em hay sao? Tại sao thái độ với tôi đột nhiên thay đổi thế?"
Tôi đỏ mặt tía tai.
"Nhìn qua là biết tư tưởng của ai đó không trong sáng nha."
Anh ấy chắn ngang cái xẻng ngăn tôi lại, cười tủm tỉm, lại mang theo vài phần trêu chọc ghé sát vào tôi: "Sao lại nhát gan thế?"
Mặt tôi nóng đến mức sắp bốc hỏa rồi.
Nếu không phải anh ấy thừa dịp đêm khuya thanh vắng mà làm càn, tôi có thể to gan như vậy sao?
"Hạ Lam, đừng sợ tôi."
"Tôi sẽ cưới em."
Tiếng thì thầm vang lên bên môi, giống như là đang tuyên thệ chân tâm của anh ấy, cũng là đang chứng minh tâm ý của anh ấy với tôi.
Tôi ngẩn người.
Anh ấy nói, anh ấy sẽ cưới tôi?
Là bởi vì tôi mang thai con của anh ấy, hay là anh ấy cũng như lời bạn thân nói, thích tôi?