Phó Cảnh Viêm đưa tôi đi làm khám thai chuẩn.
Tôi nói không cần anh ấy đi cùng, anh ấy còn hùng hồn lý lẽ: "Không đi cùng sao được? Tôi lo lắng cho em."
Tôi thật sự cảm ơn anh ấy.
Suốt quá trình khám thai anh ấy đều đi cùng tôi, lời dặn dò của bác sĩ cũng nghe cực kỳ cẩn thận.
Sau đó ra khỏi bệnh viện, anh ấy liền đưa tôi chạy thẳng tới siêu thị mẹ và bé, chẳng nói chẳng rằng, cứ chọn những đồ dinh dưỡng đắt nhất mà mua.
Tôi đều ngây người: "Anh nuôi lợn đấy à?"
"Em không nghe bác sĩ nói sao? Thân thể em yếu, chỉ số dinh dưỡng không đạt chuẩn, phải tranh thủ trong thai kỳ bồi bổ thật tốt mới được."
Anh ấy bộ dáng coi lời bác sĩ như thánh chỉ, nói cực kỳ nghiêm túc.
Tôi nhịn không được đỡ trán.
Tôi là gầy một chút, nhưng cũng đâu có khoa trương như bác sĩ nói chứ.
"Chị gái, chồng chị đối với chị thật tốt."
Nhân viên bán hàng hâm mộ cười nói: "Em gặp rất nhiều ông chồng đi cùng bà bầu tới mua đồ, những người đó hoặc là không kiên nhẫn, hoặc là không quan tâm hỏi han, khẩn trương sức khỏe bà bầu như vậy, quả là hiếm thấy."
"A? Không thể nào?"
Tôi kinh ngạc một chút: "Vừa mang thai đã không đối xử tốt với vợ, sau này còn sống thế nào được?"
"Cho nên nha, tỷ lệ ly hôn vẫn cứ cao không hạ."
Nhân viên bán hàng nháy mắt với tôi: "Gặp được người tốt chị phải nắm cho chặt vào, dù sao cũng không phải người đàn ông nào cũng giống chồng chị vừa đẹp trai, lại còn biết quan tâm chị như thế."
Cái miệng nhỏ khéo léo này, tôi còn đỡ, nhưng Phó mỗ người bên cạnh nghe xong khóe miệng sắp vểnh lên tận trời rồi.
Anh ấy vung tay lên: "Cô lấy cho vợ tôi những đồ dùng thai kỳ tốt nhất."
Anh ấy vui vẻ, nhân viên bán hàng cũng vui vẻ vô cùng.
Đến cuối cùng mua đầy một xe đủ các loại đồ, cũng không biết có dùng đến hay không, thế mà anh ấy quẹt thẻ vẫn rất vui vẻ.
Lên xe tôi nhịn không được oán trách anh ấy: "Phó tổng, tôi ngược lại không biết ngài còn có tật xấu thích nghe nịnh nọt đấy."
Trận tâng bốc kia, nâng anh ấy sắp quên hết trời đất rồi chứ gì?
"Hửm? Em gọi tôi là gì?"
Anh ấy không đáp mà hỏi lại, tôi cố ý ngạc nhiên một chút: "Phó tổng a, có vấn đề gì sao?"
Tôi chính là cố ý gọi anh ấy là Phó tổng.
"Đổi cách xưng hô khác, lại không phải đang đi làm."
Bá tổng online, nâng cằm tôi lên, ánh mắt đầy đe dọa nhìn tôi.
Tôi cười khan hai tiếng: "Vậy, Phó tổng tài?"
"Phó tiên sinh?"
"Tôi tổng không thể gọi ngài là Phó tiểu thư chứ?"
"Hai chữ 'ông xã' có thù với em à?"
Anh ấy ngượng ngùng ghé sát lại: "Mau gọi ông xã, ông xã giao cả mạng cho em."
Tôi tin cái tà của anh ấy.
"Loại từ chuyên dụng này, há có thể tùy tiện lấy ra dùng."
Tôi với anh ấy không danh không phận, đừng hòng tôi gọi anh ấy là ông xã.
"Mèo hoang nhỏ online hả?"
Anh ấy có vẻ rất hưởng thụ hừ nhẹ một tiếng, trong lời nói lại lộ ra tia ý cười: "Đợi đấy, tôi tổng có lúc khiến em phải gọi ông xã thôi."
Hừ, cái đó còn chưa chắc đâu, tôi còn chưa đồng ý kết hôn với anh ấy mà.