Ngày hôm sau, tôi và Phó Cảnh Viêm chia nhau vào công ty.
Trước khi tách ra anh ấy còn rất không vui: "Hạ Lam, em đây là chê tôi không đem ra ngoài được sao?"
"Anh phải tin tưởng em, em thật sự chỉ là vì tốt cho anh."
Tôi cực kỳ chân thành chớp chớp mắt, thấy anh ấy quay đầu khinh thường hừ nhẹ một tiếng "xì", tôi nắm lấy cơ hội liền chạy trước.
Tin hay không không quan trọng, đừng xuất hiện cùng lúc ở công ty là được rồi.
Nhưng người này rõ ràng còn gian manh hơn tôi.
Tôi ghế còn chưa ngồi nóng, anh ấy đã xuất hiện ở phòng thư ký: "Từ hôm nay trở đi, Hạ Lam đề bạt làm thư ký sinh hoạt của tôi, lập tức nhận việc."
Tôi: ...
Anh ấy thì sướng rồi, có từng nghĩ tới đồng nghiệp sẽ nhìn tôi thế nào không?
Phó Cảnh Viêm tuyên bố xong liền đi, mà đám yêu tinh nhỏ trong phòng thư ký như vỡ tổ, tất cả mọi người đều vây quanh tôi: "Hạ Lam số cô cũng đỏ quá đi!"
"Thư ký sinh hoạt, vậy chẳng phải là thư ký chuyên quản lý chuyện ăn mặc ngủ nghỉ của Phó tổng sao?"
"Tôi nói này, trước đây đâu có cái vị trí này đâu?"
"Hạ Lam cô mau thành thật khai báo, rốt cuộc dùng thủ đoạn gì khiến Phó tổng mê mẩn thần hồn điên đảo thế?"
"Hừ, theo tôi thấy chính là hồ ly tinh tái thế, so với chúng ta càng biết cách quyến rũ đàn ông hơn."
Người hâm mộ có, nhưng kẻ ghen ghét càng nhiều hơn.
Mấy người phụ nữ có chút nhan sắc trong phòng thư ký sắc mặt không tốt chặn trước chỗ ngồi của tôi: "Nói, quyến rũ Phó tổng thế nào?"
Hờ, lập hội bắt nạt tôi đấy à?
Tôi là ở trước mặt Phó Cảnh Viêm thì khá hèn, nhưng không đại diện cho việc tôi sẽ sợ mấy người này.
"Sao, các cô xác định muốn đánh nhau với tôi?"
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm các cô ta: "Tôi khuyên các cô nghĩ cho kỹ, tôi bây giờ chính là thư ký sinh hoạt của Phó tổng, ai muốn gây khó dễ cho tôi, thì tôi cũng không ngại ở trước mặt Phó tổng cho cô ta đi giày nhỏ đâu."
"Ai thắng ai thua, chúng ta cứ chờ xem."
Phó Cảnh Viêm hiện tại là con hổ lớn sờ sờ ra đó, tôi con hồ ly nhỏ này há có thể không cáo mượn oai hùm?
Mấy người phụ nữ đồng loạt biến sắc, dám giận mà không dám nói.
Tôi cười lạnh một tiếng, ôm đồ đứng dậy: "Chó khôn không cản đường, đều tránh ra cho tôi."
"Hạ Lam, cô đừng có đắc ý!"
Cuối cùng cũng có người tức không chịu được mà kêu gào, tôi lạnh nhạt nhìn cô ta: "Tôi đắc ý sao? Phó tổng chẳng qua chỉ tăng thêm cho tôi một vị trí thư ký mà thôi, tôi nào dám bây giờ đã đắc ý."
"Cô!"
Cô ta tức đến run người, tôi thì ngậm nụ cười lạnh bước đi.
Nếu là lời ngon tiếng ngọt với tôi, tôi tự nhiên sẽ không ác ngữ tương hướng, những kẻ đánh má trái của tôi còn muốn tôi đưa má phải lên, e là còn chưa tỉnh ngủ đi.
Thời buổi này, ai còn không phải là kẻ ngốc hay sao chứ?
Phó Cảnh Viêm đã sốt ruột chờ trong phòng tổng giám đốc rồi: "Sao lâu thế mới qua đây?"
Lâu sao?
Tôi lắc đầu: "Nói chuyện phiếm với bọn họ chút thôi."
Tôi lảng sang chuyện khác, bất đắc dĩ nói: "Đang yên đang lành, anh điều em đến bên cạnh anh làm gì?"
Đây là tự dưng tạo ra đề tài bát quái cho đám phụ nữ kia.
"Hừ, tôi chính là muốn ngày ngày quang minh chính đại mang em ra vào công ty, bạn gái của tôi tôi không sủng thì sủng ai?"
Cái tên hẹp hòi này.
Anh ấy lộ ra nụ cười giảo hoạt của kẻ gian kế thực hiện được: "Lần này, tôi xem em vứt tôi đi đâu được."
Được, anh ấy giỏi.