Tôi sắp điên rồi.
Kể từ lúc mẹ tôi đến một ngôi miếu vô danh xin nhân duyên cho tôi, mấy tối nay, người đàn ông đó đều xuất hiện.
Nhưng lần nào tôi cũng như bị bóng đè, không thể cử động nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông cướp mất chăn của tôi, chiếm lấy chiếc giường lớn của tôi, rồi lại bồi thêm một cước đạp tôi xuống gầm giường.
Lúc đầu, tôi cứ tưởng đây là thủ đoạn mạo hiểm mà mẹ tôi dùng để giúp tôi thoát ế.
Cho đến khi tôi ngủ lại nhà cô bạn Tô Tô, nửa đêm, Tô Tô nằm bên cạnh lại biến thành người đàn ông đó, tôi mới hiểu ra...
Mẹ kiếp đây là giấc mơ sao!
Ngày hôm sau, tôi sầu não, ngửa mặt lên trời thở dài.
Tô Tô vỗ vai tôi, chân thành đưa ra lời khuyên: "Nếu đã không thể phản kháng, vậy thì cứ tận hưởng đi."
Tôi: "..."
Buổi tối, người đàn ông đó lại xuất hiện.
Tôi sống không bằng chết, toàn thân cứng đờ chờ bị đạp xuống giường, người đàn ông đó bỗng vươn cánh tay dài, ôm chầm lấy tôi vào lòng.
Mặt tôi áp chuẩn xác lên cơ ngực của anh ta.
...To thật.
Tôi thử vùng vẫy, đột nhiên phát hiện hình như mình có thể cử động rồi.
Vừa gian nan nhúc nhích, người đàn ông liền dùng sức mạnh bạo hơn, tiếp tục giam chặt tôi trong lòng, lúc mở miệng giọng nói có chút khàn khàn lười biếng:
"Ngoan, đừng quậy."
Sau đó thì tôi tỉnh giấc.
Tôi đã tiếp thu lời khuyên của Tô Tô.
Đêm nay, tôi mang tâm thế của một cuộc diễm ngộ để đi vào giấc ngủ.
Hơn nữa tôi phát hiện ra, chỉ cần tôi tiếp xúc cơ thể với anh ta, là tôi có thể cử động được.
Cái thiết lập này, sợ không phải là đang ép tôi biến thành kẻ háo sắc đó chứ?
Nhưng tôi nào phải loại người như thế, ngoài việc sờ sờ cơ ngực, vuốt vuốt cơ bụng, lại nghiên cứu kiểu dáng quần lót nam một chút ra, thì tôi chẳng làm gì khác nữa.
Nhưng có một chuyện tôi khá để tâm.
Trong mơ, tôi luôn không nhìn rõ dáng vẻ của người đàn ông đó, trước khuôn mặt anh ta cứ như bị bao phủ bởi một tầng sương mỏng, nhiều nhất chỉ có thể nhìn thấy đường nét xương hàm góc cạnh rõ ràng của anh ta.
Tôi không cam lòng, men theo xương quai xanh của anh ta mà sờ sờ lên từng chút một, rồi bất ngờ phát hiện, trên cổ anh ta có 2 nốt ruồi nhỏ xíu.
"Dao Dao, dạo này cậu đang yêu đúng không?"
Ở công ty, cô bạn bàn bên Tiểu Nghiên lén lút hỏi tôi.
Tôi vội vàng phủ nhận: "Không có không có."
Cô ấy nở nụ cười thấu hiểu: "Thế thì chắc chắn là đi qua vận đào hoa rồi, sắc mặt ngày một tốt lên thế kia cơ mà."
Tôi cúi đầu xuống, nhanh chóng lấy công việc ra làm cớ để che đi đôi gò má đang đỏ ửng của mình.
Tối hôm qua, người đàn ông đó hỏi tôi, có muốn gặp mặt anh ta ở ngoài đời thực một lần không.
Tôi vừa định trả lời thì đã bị tiếng sư tử hống của mẹ gọi tỉnh dậy, nhìn vào điện thoại, sắp 9 giờ tới nơi rồi.
Trên đường tới công ty, trong đầu tôi ngập tràn suy nghĩ xem tối nay sẽ xảy ra cốt truyện gì tiếp theo.
Chẳng bao lâu, Tiểu Nghiên lại chen qua: "Dao Dao, chị Bạch nghỉ việc rồi."
Tôi sững người: "Sao lại thế?"
"Hình như là lý do gia đình."
Chị Bạch là giám đốc bộ phận của chúng tôi, từ trước đến nay đều là người dẫn dắt bộ phận.
"Chị ấy đi rồi ai lên thay thế đây?"
"Nghe nói công ty bỏ giá cao để mời người về." Tiểu Nghiên lộ vẻ mặt bí ẩn, "một người đàn ông chưa vợ."
Dù chưa vợ thì cũng đã là một người đàn ông lớn tuổi rồi chứ nhỉ?
Tôi bĩu môi, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh một gã đàn ông bụng phệ bóng nhẫy.
Đang nói chuyện, văn phòng bỗng nhiên xôn xao, tôi ngẩng đầu lên, liền thấy mấy vị cấp cao đang dẫn một người đàn ông có dáng người cao lớn bước vào.
Anh ta đứng nghiêng người bên cạnh tôi, tôi không nhìn rõ dung mạo của anh ta, nhưng lúc anh ta mở miệng tự giới thiệu, tôi chợt thấy giọng nói này có chút quen tai.
Cho đến khi anh ta rời đi, Tiểu Nghiên kéo cánh tay tôi hét lên đầy phấn khích, cảm thán "Giám đốc Cố đẹp trai quá", thì tôi vẫn ngây ngốc nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, đầu óc trống rỗng.
Nếu tôi nhìn không lầm, vị tân giám đốc vừa đến, Cố Châu Nhiên, phần cổ áo sơ mi bó sát phía trên, ngay vị trí tương tự trên cổ...
Có 2 nốt ruồi!
Suốt cả một ngày, tôi toàn lén lút nhìn qua lớp cửa kính để quan sát Cố Châu Nhiên trong văn phòng giám đốc.
Giọng nói rất giống, thân hình rất giống, nốt ruồi cũng rất giống...
Trùng hợp, nhất định đều là sự trùng hợp!
"Dao Dao, cậu cũng bị giám đốc Cố hút hồn rồi à?" Tiểu Nghiên trưng ra vẻ mặt cười xấu xa.
Tôi vội vàng phủ nhận liên tiếp 3 lần, giả vờ tiếp tục làm việc.
Nhưng trong lòng như mớ bòng bong, gỡ thế nào cũng rối nùi, dẫn đến hiệu suất làm việc của tôi giảm sút nhanh chóng, đành phải ở lại tăng ca thêm một lát sau khi tan sở.
Xong xuôi mọi việc cũng đã hơn 9 giờ tối, tôi vươn vai một cái, phát hiện đèn phòng giám đốc vẫn sáng, Cố Châu Nhiên vẫn đang tăng ca.
Cho đến khi tôi rời đi, anh ấy cũng chưa có dấu hiệu muốn tan làm.
Ngày đầu đi làm đã cố gắng như vậy, hèn gì tuổi còn trẻ đã ngồi lên được vị trí giám đốc.
Tối đến, tôi ngủ thiếp đi rất lâu rồi người đàn ông kia mới xuất hiện.
Anh ấy lật người, xoa xoa đầu tôi: "Xin lỗi nhé, tối nay anh phải tăng ca."
...Thực ra anh không cần phải xin lỗi tôi, tôi cũng đâu có cố ý đợi anh.
Nhưng nhắc tới chuyện tăng ca này, tôi lại bất đắc dĩ nghĩ tới giám đốc Cố.
Đắn đo mãi, tôi yếu ớt hỏi: "Cho tôi hỏi... Có phải anh họ Cố, hiện tại đang làm giám đốc không?"
Sau 2 phút im lặng, người đàn ông bật cười, lồng ngực mang theo tiếng vang trầm thấp gợi cảm:
"Sao em lại biết?"