Sau khi hẹn hò với Cố Châu Nhiên, chuyện khiến tôi tò mò nhất chính là rốt cuộc tại sao chúng tôi lại cùng xuất hiện trong một giấc mơ.
Sau khi trao đổi thông tin, tôi phát hiện ra mẹ anh cũng đã từng đến ngôi miếu vô danh kia để xin nhân duyên.
Thế là 2 đứa tôi quả quyết quyết định tới ngôi miếu nhỏ kia để trả lễ.
Cực nhọc băng đèo lội suối mãi mới tìm được ngôi miếu nhỏ, lại phát hiện nơi này vì hương hỏa quá kém nên đã đóng cửa rồi.
Tôi chẳng thể hiểu nổi: "Cái miếu này linh như thế, sao lại sập được chứ."
Cố Châu Nhiên kiên nhẫn đáp: "Có lẽ vì phương thức se duyên của nó quá mức kỳ quái, lỡ không cẩn thận một cái là diễn biến thành Kinh Hoàng Lúc Nửa Đêm ngay."
Tôi gật đầu liên tục: "Đúng vậy, mới đầu em suýt bị anh dọa điên rồi đấy, anh còn đạp em xuống giường cơ mà!"
"Lỗi của anh." Anh xoa xoa đầu tôi, "Sau này cho em đạp lại nhé, anh tuyệt đối không phản kháng."
Tôi "Hừ" lên một tiếng.
Lúc xuống núi, tôi bỗng nhớ ra một chuyện, bèn hỏi anh: "Cố Châu Nhiên, lúc ở trong thang máy sao anh lại nhận ra em thế? Em là vì trên cổ anh có 2 nốt ruồi nên cái ngày đầu tiên anh đến là em đã nghi ngờ rồi."
Anh sờ sờ cổ mình: "Có nốt ruồi à?"
Tôi: "..."
Anh không bao giờ soi gương sao?
Anh dừng lại một lát: "Lúc đó, anh có đỡ vai em một cái."
Tôi gật gật đầu.
Có chuyện như vậy thật.
"Thế là nhận ra em luôn."
Tôi: ?
Tôi: "Vì sao?"
Anh nhìn chằm chằm tôi, híp híp mắt, ý cười mang theo vài phần không đứng đắn: "Cảm giác từ bàn tay."
Tôi: "..."
"Dù sao thì cũng chung chăn chung gối lâu như thế mà."
Tôi: "..."
"Cho nên..." Anh nói lời lưu manh mà sắc mặt không đổi, "Khi nào em mới cho anh cơ hội lần nữa đây?"
Tôi không thèm đoái hoài gì đến anh, ngoảnh mặt bỏ đi xuống chân núi.
Kết quả vì trượt chân nên ngã một cú đau điếng.
Chặng đường còn lại, toàn bộ đều do Cố Châu Nhiên cõng tôi xuống.
Xuống tới chân núi thì trời đã tối sầm, chỉ còn ánh đèn đường lập lòe phía xa xa trên đường cái.
Cố Châu Nhiên nói: "Lúc về đến trung tâm thành phố chắc là phải đến rạng sáng mất, em có buồn ngủ không?"
Tôi lắc đầu, khẽ hỏi: "Gần đây có cái khách sạn nghỉ dưỡng nào không?"
Cố Châu Nhiên tự dưng đứng khựng lại.
Tôi tiếp tục ám chỉ: "Dù sao thì ngày mai cũng không đi làm."
Anh vẫn chẳng nói gì.
Tôi giấu mặt vào hõm vai anh, lí nhí: "Chẳng phải em đang cho anh cơ hội rồi sao..."
Im lặng rất lâu, anh bỗng bật cười, chất giọng trầm ấm lồng ngực rung lên, dường như còn mang theo chút căng thẳng khó phát hiện:
"Vậy thì, cung kính không bằng tuân lệnh!"
—Hoàn—