Tôi dứt khoát bỏ lại Cố Châu Nhiên, đuổi theo Tiểu Nghiên chạy ra khỏi công ty.
Gọi liền mấy tiếng, cô ấy đều không quay đầu lại.
Tôi cứ tưởng cô ấy hiểu lầm, vội vã giải thích: "Tiểu Nghiên, tớ và Cố Châu Nhiên là..."
Tiểu Nghiên bỗng dừng lại, xoay người nắm chặt lấy bả vai tôi, ngữ điệu hưng phấn không giấu nổi: "Dao Dao, cậu đúng là trâu bò!"
Tôi: ?
"Nói nghe xem, cậu tán đổ giám đốc kiểu gì vậy? Tớ thấy anh ấy trông cứ cao ngạo thế nào ấy."
Tôi: "..."
Tôi: "Cũng không hẳn là thế..."
Như sực nhớ ra điều gì, Tiểu Nghiên bỗng tỉnh ngộ: "Cậu còn nhớ lần 2 đứa mình nói xấu anh ấy không? Hôm đó tan làm xong anh ấy gọi tớ vào văn phòng, tớ còn tưởng anh ấy tính cho tớ mang giày chật, kết quả cậu đoán xem, anh ấy vừa mở miệng ra là hỏi tớ 'Dạo này nhà Sầm Dao có việc gì không'. Tớ cứ nghĩ là do anh ấy bất mãn với tình trạng làm việc của cậu, bèn lập tức giải thích rằng cậu mới có người yêu, nên tâm trạng bị ảnh hưởng đôi chút."
Tôi khựng lại một lát, lần mò theo hồi ức của Tiểu Nghiên.
Kể từ ngày hôm đó...
Cố Châu Nhiên dường như đã bắt đầu cho rằng tôi có bạn trai rồi.
Sau đó vì muốn gạt Cố Châu Nhiên trong giấc mộng ra, tôi cố ý nói với anh rằng tôi có bạn trai rồi, dẫn đến việc anh ấy hoàn toàn tin vào điều đó mà không chút mảy may nghi ngờ.
Tiểu Nghiên lại tiếp tục: "Về sau cậu nói cậu thất tình, tớ sợ Cố Châu Nhiên lại có ý kiến với thái độ làm việc của cậu, bèn cuống cuồng chạy tới ám chỉ với anh ấy."
Thế nên thái độ của Cố Châu Nhiên tự dưng chuyển sang mập mờ, hóa ra là vì như vậy.
Rồi sau đợt đấy lại trở nên lạnh nhạt...
Chắc hẳn là do cái lần tôi đánh dấu tích vào ô mang theo người nhà trong bảng khảo sát, anh ấy đã hiểu nhầm là tôi dắt bạn trai đi.
Sau khi vuốt rõ được hết tất cả tâm tư nhỏ nhoi của Cố Châu Nhiên, lại nhớ tới bộ dạng cao ngạo kiêu ngạo của anh ấy trước mặt tôi, tôi không nhịn được bèn bật cười ngốc nghếch.
Đúng là một kẻ vừa ấu trĩ vừa kì quái.
Tiểu Nghiên vỗ vai tôi: "Yên tâm đi, tớ sẽ giữ bí mật, cậu mau vào trong đi, bạn trai cậu đang đợi kìa."
Chờ đến lúc cô ấy rời đi, tôi không vội vàng chạy vào ngay, mà lấy điện thoại ra gọi một cuộc cho Cố Châu Nhiên.
Bên kia vừa bắt máy, tôi liền cười khanh khách: "Vừa nghe Tiểu Nghiên phổ cập mới biết nguyên nhân giám đốc Cố cố tình giả vờ kiêu ngạo lạnh lùng."
Anh "Ồ" lên một tiếng: "Vậy sao?"
"Anh ấu trĩ quá đi mất, rào trước đón sau đoán đi đoán lại, sao anh không tự đi hỏi em đi."
"Ấu trĩ." Anh hùa theo lời tôi, giọng nói pha lẫn dòng điện nho nhỏ lại càng trở nên đầy từ tính, "Anh còn có một ý tưởng ấu trĩ hơn nữa kìa."
Tôi: "Gì cơ?"
Đầu dây bên kia khựng lại một nhịp, vừa mở miệng giọng nói đã pha thêm hơi thở lười biếng tùy ý, tôi thậm chí còn có thể tưởng tượng ra cái bộ dáng nửa ngả nửa ngớn dựa lưng vào ghế giám đốc đầy quyến rũ của anh lúc này.
"Làm tiểu tam."
Đòn tấn công bất ngờ này khiến tôi á khẩu không trả lời được.
Mãi nửa ngày sau tôi mới định thần lại.
Coi tôi gỡ lại một bàn đây!
Tôi gọi anh: "Giám đốc Cố."
Anh sửng sốt: "Hửm?"
Tôi mỉm cười: "Đêm nay chồng em không có nhà."
Đầu dây bên kia bỗng nhiên im lặng.
Tôi tiếp tục cười: "Có qua nhà em không?"
Đầu dây bên kia vẫn không có động tĩnh gì, mãi một lúc sau mới nặn ra được 2 chữ "Đợi đó", sau đó lập tức cúp máy.
Tôi đứng trước cửa công ty, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc bước ra khỏi đại sảnh, sải bước từ nơi ánh đèn neon giao thoa tiến về phía tôi, phảng phất như quay lại một cảnh của rất lâu về trước.
Lúc đó tôi vẫn còn đau buồn vì anh không phải người trong mộng, khóc lóc bi thương vì đoạn tình cảm u mê không ánh sáng của mình.
Còn lần này, thời không và cảnh tượng giao hòa, anh thực sự phá vỡ rào cản giữa mộng cảnh và hiện thực, mang theo niềm hoan hỉ và sự kiên định bước về phía tôi.
Rồi anh vững vàng đứng trước mặt tôi, dịu dàng khom lưng, mỉm cười nhìn tôi:
"Chúng ta về nhà thôi."
—Chính văn hoàn—