Ngay khoảnh khắc nắp quan tài của bà nội chuẩn bị đóng lại, tôi lạnh lùng nhấn nút "Gửi". Toàn bộ ban giám hiệu và hàng ngàn sinh viên Đại học A đồng loạt nhận được một email ẩn danh: Tờ đơn xin nghỉ tang chi chít nét gạch xóa màu đỏ, đính kèm đoạn video 18+ rên rỉ ái muội của nữ Chủ nhiệm khoa danh giá cùng gã Viện phó đã có vợ ngay trên chiếc bàn làm việc thiêng liêng.
Hai mươi tư giờ trước.
Tại văn phòng khoa Tài chính, tôi đứng cúi gầm mặt suốt bốn mươi phút đồng hồ.
Chủ nhiệm Tôn Lệ thong thả giũa bộ móng tay đính đá, mắt không thèm liếc nhìn tờ đơn trên bàn lấy một lần.
"Giãn dòng 1.5. Phông chữ Songti. Ai dạy em dùng phông Heiti để viết đơn xin nghỉ?"
Tôi siết chặt gấu áo, cắn răng nhẫn nhịn hít một hơi thật sâu.
"Thưa cô, bà nội em vừa mất đêm qua. Chuyến tàu cuối cùng về quê khởi hành lúc hai giờ chiều nay, xin cô ký giúp em để em kịp ra ga."
Tôn Lệ nhếch mép, khinh khỉnh dùng hai ngón tay kẹp tờ đơn ném toẹt xuống sàn nhà.
"Bà mất? Ai làm chứng? Lỡ em đi khách sạn đàn đúm với trai thì sao?"
"Sinh viên thời nay mưu hèn kế bẩn, tôi lạ gì cái trò mang người nhà ra trù ẻo này."
Tôi quỳ rạp xuống nhặt tờ giấy lên, lao như điên ra tiệm photocopy trước cổng trường.
Mười bản in. Mười định dạng khác nhau. Tôi gom đủ mọi yêu cầu quái gở của bà ta để không phải chạy đi chạy lại nữa.
Mười một giờ bốn mươi lăm phút trưa, tôi mồ hôi nhễ nhại quay lại văn phòng.
Tôn Lệ đang dặm lại lớp phấn son, cổ áo sơ mi cố tình phanh rộng lộ ra rãnh ngực sâu hoắm lả lơi.
Bà ta liếc xấp đơn tôi đặt lên bàn, chép miệng đầy chán ghét.
"Xin nghỉ có một ngày mà in cả xấp, lãng phí giấy vệ sinh à?"
"Hơn nữa, quy định của khoa là xin nghỉ phép phải báo trước một tuần. Em điền ngày hôm nay, tôi lấy quyền gì mà ký?"
Mắt tôi vằn lên những tia máu đỏ sực.
"Bà nội em đột ngột qua đời đêm qua. Làm sao em báo trước một tuần được?"
Tôn Lệ hất mặt, gõ chiếc bút đỏ chói lọi xuống mặt bàn cồm cộp.
"Đó là việc của em. Không có giấy chứng tử, không có ảnh chụp quan tài, thì đừng hòng rời khỏi cổng trường."
"Ra ngoài, khép cửa lại. Tôi đến giờ nghỉ trưa rồi."
Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn của Tôn Lệ reo lên.
Bà ta không thèm tránh mặt tôi, ngọt nhạt nhấc máy. Giọng điệu lả lơi, dâm đãng đến nhức xương.
"Anh à~ Em dọn đồ xong rồi. Chiều nay em báo nghỉ ốm, tụi mình ra resort ngoại ô nhé."
"Nhớ mang theo cái 'đồ chơi' hôm bữa nha, ghét anh ghê..."
Cùng lúc ấy, trong túi áo tôi, điện thoại cũng rung lên bần bật. Bố tôi gọi đến.
Giọng ông khản đặc, nghẹn ngào lẫn trong tiếng kèn trống đám ma tột cùng thê lương.
"Mạch Mạch... Về nhanh con ơi... Bà cứ mở trừng mắt đợi con, không chịu nhắm mắt..."
Cơn đau xé rách lồng ngực. Sự nhẫn nhịn cuối cùng của tôi đứt phựt.
Tôi ngẩng phắt đầu lên. Bắt gặp nụ cười nửa miệng đầy chế giễu của Tôn Lệ khi bà ta vừa cúp điện thoại.
"Thấy chưa? Tôi bận trăm công nghìn việc. Em tự đi mà giải quyết đi."
Bà ta xách chiếc túi hàng hiệu lên, định ưỡn ẹo lướt qua mặt tôi.
"Xoảng!"
Tôi vơ lấy chiếc gạt tàn bằng pha lê trên bàn, ném thẳng vào bức tường sát bên cạnh mặt bà ta.
Mảnh vỡ văng tung tóe, găm cả vào bắp chân đang đi tất lụa mỏng manh của Tôn Lệ rướm máu.
Bà ta hét lên thất thanh: "Con ranh này! Mày điên à?"
Tôi tiến lên một bước, giật phắt xấp đơn xin nghỉ, xé nát thành từng mảnh vụn rồi ném thẳng vào khuôn mặt trát đầy phấn của ả.
"Phải, tôi điên rồi."
"Cô đòi ảnh quan tài đúng không? Được, để tôi cho cô xem thứ này còn thú vị hơn ảnh quan tài nhiều."
Tôi rút điện thoại ra, bấm mở đoạn video mà tôi vô tình quay được qua khe cửa phòng nghỉ giáo viên vào chiều hôm qua.
Tiếng thở dốc ướt át, tiếng da thịt va chạm và lời gã Viện phó hứa hẹn sẽ đá vợ để đưa chức Trưởng khoa cho Tôn Lệ vang lên rõ mồn một.
Sắc mặt Tôn Lệ chuyển từ đỏ tía sang trắng bệch như xác chết trôi.
"Mày... mày lấy đâu ra thứ này? Xóa ngay!"
Bà ta điên cuồng lao vào định cướp điện thoại của tôi.
Tôi hất mạnh tay, một tát vả thẳng vào khuôn mặt kênh kiệu khiến bà ta ngã dúi dụi xuống sàn, bộ dạng chật vật thảm hại như một con chó cái.
"Nghỉ học? Đuổi học? Cứ việc."
"Nhưng hôm nay tôi phải về nhìn mặt bà tôi lần cuối."
Tôi cúi xuống, nắm lấy mái tóc uốn lọn của ả giật ngược ra sau, thì thầm những lời lạnh lẽo như từ cõi âm vọng về.
"Cứ tận hưởng buổi chiều hoan ái ở resort đi. Bởi vì ngày mai, toàn bộ cái trường này sẽ xem cô biểu diễn phim người lớn."
Tôi quay gót, đá tung cánh cửa bước ra ngoài.
Mặc kệ phía sau là tiếng gào khóc thảm thiết và van xin hèn mạt của kẻ vừa mới vài phút trước còn coi mình là tầng lớp thượng đẳng