Tôi quỳ gối trước linh cữu mịt mù nhang khói, đôi mắt ráo hoảnh không thể rớt thêm một giọt nước mắt nào nữa.
Bà nội nhắm mắt rồi. Khuôn mặt gầy gò lạnh lẽo mang theo cả sự uất ức chưa kịp trăng trối.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi tôi rung lên liên hồi như bùa đòi mạng.
Không phải lời chia buồn, mà là hàng loạt thông báo đẩy từ diễn đàn sinh viên Đại học A, đỏ chót và chói mắt.
"Sốc! Nữ sinh khoa Tài chính bạo hành giảng viên, dùng lý do 'người nhà chết' để trốn học đi khách sạn!"
Kèm theo đó là bức ảnh chụp cái gạt tàn vỡ vụn và bắp chân rướm máu của Tôn Lệ.
Bà ta đang xuất sắc đóng vai nạn nhân, khóc lóc thảm thương trên giường bệnh viện, tố cáo tôi là thứ cặn bã của xã hội.
Chưa dừng lại ở đó, nhóm chat chung của lớp cũng nổ tung bởi quyết định đuổi học khẩn cấp.
Bản PDF có đóng dấu đỏ chót và chữ ký tươi của Viện phó Trần – nhân tình của ả.
Lý do: Đạo đức đồi bại, vô kỷ luật, vu khống và hành hung cán bộ nhà trường.
Một tin nhắn từ số lạ gửi thẳng vào máy tôi, mang theo giọng điệu hống hách đến buồn nôn quen thuộc của Tôn Lệ.
"Con ranh con, mày tưởng dọa được tao à? Viện phó Trần đã phong tỏa mọi máy chủ và nền tảng mạng xã hội của trường rồi."
"Mày có đăng video lên cũng bị gỡ trong một nốt nhạc thôi. Khôn hồn thì mang bản gốc đến quỳ liếm gót giày cho tao, may ra tao nương tay không báo cảnh sát tống mày vào tù!"
Tôi siết chặt điện thoại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Bọn họ không những không hối lỗi, mà còn ỷ thế cậy quyền, muốn ép tôi vào chỗ chết ngay trong chính đám tang của bà tôi.
Cùng lúc đó, tiếng điện thoại của một người thím họ vang lên. Nhà trường thực sự đã gọi điện về tận địa phương.
Tiếng xì xào bàn tán cay độc của họ hàng xung quanh bắt đầu rộ lên, ánh mắt họ chĩa vào tôi như hàng ngàn mũi kim.
"Nghe bảo nó đánh cô giáo bị đuổi học rồi kìa... lại còn đi làm gái..."
"Trời ơi, bà nội nó ở suối vàng chắc không nhắm mắt nổi vì đứa cháu mất dạy này mất!"
Sự phẫn nộ trong tôi lúc này không còn là ngọn lửa bùng cháy bốc đồng nữa.
Nó ngưng tụ thành một tảng băng sắc nhọn, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến thấu xương.
Ác độc? Ngu ngốc? Hống hách? Bọn họ đã tự tay gom đủ mọi yếu tố để tôi không cần phải nương tay thêm một giây phút nào.
"Chuẩn bị đóng nắp quan tài!" Tiếng thầy cúng vang lên trầm đục, cắt ngang bầu không khí đặc quánh.
Tôi chậm rãi đứng dậy, ánh mắt tĩnh lặng quét qua di ảnh của bà.
Bà ơi, cháu sẽ bắt bọn chúng phải quỳ xuống tạ tội với bà.
Ngay khoảnh khắc chiếc đinh đầu tiên đóng phập xuống mặt nắp áo quan, tôi lạnh lùng nhấn nút "Gửi".
Bọn chúng phong tỏa mạng xã hội? Bọn chúng chặn diễn đàn?
Thế nên tôi không thèm dùng mạng nội bộ. Tôi đã trực tiếp thả con virus hẹn giờ vào hệ thống quản lý dữ liệu máy chiếu của toàn bộ các giảng đường.
Một giây sau, hàng ngàn sinh viên, toàn bộ giảng viên, và cả ban giám hiệu đang họp giao ban đồng loạt nhận được một email ẩn danh, đồng thời video tự động phát trên mọi màn hình lớn của trường.
Tiêu đề đỏ rực: "Sự thật đằng sau cái chết của bà nội Mạch Mạch - Quà mừng thọ Viện phó Trần."
Bên trong tất nhiên có đoạn video 18+ rên rỉ ái muội trên chiếc bàn làm việc thiêng liêng.
Nhưng đó, chỉ là món khai vị.
Điện thoại tôi lại reo. Lần này là Viện phó Trần gọi đến.
Giọng gã đàn ông uy quyền ban nãy giờ đây hoảng loạn, đứt quãng như một con lợn đang bị chọc tiết.
"Mày... Mày lấy đâu ra danh sách chuyển khoản đó? Gỡ xuống ngay! Mày muốn bao nhiêu tiền tao cũng cho!"
Tôi nhếch mép, buông ra một câu nhẹ bẫng, âm độ mỏng tang nhưng chứa đầy sát khí.
"Muộn rồi."
Cú lật kèo thực sự không nằm ở đoạn clip nóng rẻ tiền kia, thứ đó chỉ dùng để thu hút sự chú ý.
Thứ cắm thẳng vào tim bọn chúng nằm ở tệp đính kèm thứ hai: Bằng chứng sao kê Tôn Lệ và Viện phó Trần đã ăn chặn quỹ học bổng toàn phần của tôi và hàng chục sinh viên nghèo khác suốt ba năm qua.
Đó chính là số tiền lẽ ra đã cứu được mạng sống của bà nội tôi trên bàn mổ.
Và kinh khủng hơn, người đứng tên tài khoản nhận tiền rửa bẩn của bọn chúng... lại chính là con trai ruột của Giám đốc Sở Giáo dục.
Người mà ngay lúc này đây, đang ngồi chễm chệ ở hàng ghế danh dự cấp cao nhất để kiểm tra chất lượng thi đua của trường Đại học A.
Lưới đã giăng xong. Kịch hay tàn sát, bây giờ mới thực sự bắt đầu.