Hội trường lớn Đại học A lặng ngắt như tờ.
Trên màn hình LED khổng lồ rộng hàng chục mét vuông, hình ảnh hai cơ thể trần trụi đang quấn lấy nhau đập thẳng vào mắt hơn năm trăm con người.
Tiếng rên rỉ ướt át của Tôn Lệ được hệ thống âm thanh vòm khuếch đại, vang dội từng ngóc ngách.
"Tắt đi! Rút điện ngay cho tôi!"
Viện phó Trần điên cuồng gào thét, vấp ngã lăn lóc trên bục phát biểu.
Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm bộ vest đắt tiền, khuôn mặt gã nhăn nhúm, trắng bệch như tờ giấy lộn.
Dưới khán đài, hàng trăm sinh viên xì xào bàn tán, vô số chiếc điện thoại đưa lên quay chụp chớp nhoáng.
Tôn Lệ ngồi ở hàng ghế đầu, hai tay ôm chặt lấy mặt, run rẩy giấu mình dưới gầm bàn như một con chuột cống bẩn thỉu.
Nhưng đoạn phim nóng mới chỉ kéo dài mười lăm giây.
Màn hình đột ngột chuyển sang một bảng biểu khổng lồ.
Từng dòng sao kê đỏ chót hiện lên rõ mồn một.
Dữ liệu chuyển khoản. Tên sinh viên bị cắt xén học bổng. Số tiền hoa hồng chảy vào túi Viện phó Trần.
Và cuối cùng, dòng chữ in đậm phóng to giữa màn hình: "Người thụ hưởng cuối cùng - Trần Hạo Nam (Con trai Giám đốc Sở)".
Lúc này, sắc mặt của vị Giám đốc Sở đang ngồi ở ghế danh dự bỗng biến dạng đến khó coi.
Ông ta bật dậy, đập bàn đánh rầm một tiếng, chỉ thẳng tay vào mặt Viện phó Trần.
"Khốn kiếp! Cậu dám hối lộ, lợi dụng tài khoản của con trai tôi để rửa tiền?"
Viện phó Trần bò lết đến chân Giám đốc Sở, khóc lóc thảm thiết.
"Giám đốc, oan cho tôi quá! Là con ranh Mạch Mạch... Nó hận tôi đuổi học nó nên giở trò vu khống!"
"Vu khống?"
Một giọng nói lạnh lẽo, trong trẻo vang lên từ phía cửa chính hội trường.
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía sau.
Tôi đứng đó. Trên người vẫn mặc bộ đồ tang trắng toát, dải băng xộc xệch cài trên mái tóc rối tơi bời.
Đôi mắt tôi đỏ ngầu nhưng ráo hoảnh, tĩnh lặng như một hồ nước sâu không đáy.
Tôi bước từng nhịp chậm rãi trên tấm thảm đỏ, xuyên qua đám đông đang tự động dạt ra nhường đường.
Tôn Lệ thấy tôi như thấy quỷ, ả lồm cồm bò dậy, lao đến định ăn thua đủ.
"Con khốn! Mày dám hủy hoại tao! Tao giết mày!"
"Chát!"
Không đợi ả chạm vào người, tôi vung tay tát thẳng một cú trời giáng vào khuôn mặt đã tơi tả phấn son.
Lực tát mạnh đến mức Tôn Lệ văng đập đầu vào mép ghế, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.
Tôi cúi xuống, nhìn ả bằng ánh mắt khinh miệt dồn nén bấy lâu.
"Hủy hoại cô? Là cô tự đào mồ chôn mình."
Tôi quăng một tập tài liệu dày cộp xuống mặt bàn của Giám đốc Sở Giáo dục.
"Thưa ngài, đây là bản cứng chứng từ gốc kèm chữ ký tươi của Viện phó Trần và Chủ nhiệm Tôn."
"Tôi đã gửi một bản sao cho cơ quan điều tra kinh tế của thành phố mười lăm phút trước."
Viện phó Trần nghe đến ba chữ "cơ quan điều tra", hai mắt trợn trắng, đổ gục xuống sàn sùi bọt mép.
Giám đốc Sở mím chặt môi, bàn tay run rẩy lật từng trang giấy.
Ông ta thừa hiểu, nếu lúc này không tự tay vứt bỏ hai quân cờ thối nát này, cái ghế của ông ta cũng chẳng giữ nổi.
"Bảo vệ! Khống chế hai kẻ cặn bã này lại giao cho cảnh sát! Đại học A không chứa chấp loại vô đạo đức!"
Tiếng còi xe cảnh sát hú vang rền rĩ từ ngoài cổng trường vọng vào, xé toạc bầu không khí ngột ngạt.
Tôn Lệ bị hai viên cảnh sát áp giải đi, đầu tóc rũ rượi, liên tục gào khóc gọi tên Viện phó Trần cầu cứu.
Nhưng gã nhân tình mà ả từng dùng cả thanh xuân để hầu hạ, giờ đang nằm bẹp dưới đất, ôm chân cảnh sát van xin thảm hại.
Tôi đứng lặng lẽ giữa hội trường rộng lớn, nhìn mớ hỗn độn bọn họ tự tạo ra.
Bọn chúng đã trả giá. Bằng sự nghiệp, bằng danh dự, và bằng cả phần đời còn lại sau song sắt.
Tôi ngước mắt nhìn lên trần nhà rực rỡ ánh đèn.
Bà ơi, cháu làm được rồi. Từ nay, cháu sẽ sống một cuộc đời thật kiêu hãnh.