Tôi vừa bước xuống xe đã nhìn thấy Trình Hạo.
Anh ta đứng ngoài hành lang, liên tục nhìn đồng hồ. Vừa trông thấy tôi, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
“Chị dâu, chị đến rồi.”
Tôi không đáp, đi thẳng qua người anh ta.
Trình Hạo vội đưa tay cản lại.
“Bên trong đang hơi lộn xộn. Chị bình tĩnh trước đã.”
Tôi nhìn cánh tay chắn trước mặt mình.
“Tránh ra.”
“Chị dâu, Minh Thâm chỉ là đau dạ dày thôi.”
“Đau dạ dày mà phải gọi tôi đến trong hoảng loạn sao?”
Trình Hạo cứng họng.
Tôi đẩy cửa phòng y tế.
Phó Minh Thâm đang nằm trên giường truyền dịch.
Sắc mặt anh tái nhợt, trán phủ đầy mồ hôi. Áo khoác màu xám bị cởi ra, đặt trên chiếc ghế bên cạnh.
Ngồi sát bên giường là một người phụ nữ trẻ.
Cô ta khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mặc váy liền màu kem, mái tóc dài uốn nhẹ.
Trên môi cô ta chính là màu son hồng nhạt có ánh kim.
Bàn tay cô ta còn đang nắm lấy cổ tay Phó Minh Thâm.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cô ta giật mình buông ra.
“Chị…”
Tôi không nhìn cô ta.
Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc bàn cạnh giường.
Trên đó đặt chai soda đã uống dở.
Nắp chai mở.
Quanh miệng chai lại xuất hiện một vệt son mới.
Tôi đi tới, cầm chai nước lên.
Phó Minh Thâm lập tức ngồi dậy.
“Nhược Ninh, đừng động vào.”
Giọng anh khàn đặc.
Tôi cúi đầu nhìn chai soda.
“Vì sao?”
“Chai này… bị hỏng rồi.”
“Anh vừa uống sao?”
Phó Minh Thâm chưa kịp trả lời, người phụ nữ bên cạnh đã vội nói:
“Là tôi uống trước.”
“Sau đó Minh Thâm uống một ngụm, chẳng bao lâu thì thấy khó chịu.”
Tôi quay sang nhìn cô ta.
“Cô uống mà không sao?”
Cô ta khựng lại.
“Có lẽ… tôi uống ít.”
Tôi cười.
“Dầu mù tạt chỉ khiến mùi vị trở nên khó chịu, không phải độc dược. Uống một lượng nhỏ cùng lắm chỉ kích ứng dạ dày.”
“Cô không cần làm ra vẻ như sắp xảy ra án m/ạ/ng.”
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Phó Minh Thâm nhìn tôi chằm chằm.
“Là em bỏ vào?”
“Phải.”
Tôi thừa nhận rất thản nhiên.
“Em điên rồi sao?”
Anh bật dậy quá nhanh, kim truyền trên mu bàn tay bị kéo căng.
Y tá bên cạnh lập tức chạy tới giữ anh lại.
Phó Minh Thâm gạt tay cô ấy ra, ánh mắt chưa từng lạnh lùng đến thế.
“Nếu xảy ra chuyện nghiêm trọng thì sao?”
Tôi nhìn anh.
“Nếu là nước của anh, vì sao quanh miệng chai lại có son môi?”
“Bây giờ tôi chỉ muốn hỏi một câu.”
“Người phụ nữ này là ai?”
Phó Minh Thâm mím chặt môi.
Người phụ nữ bên cạnh bỗng đứng lên, nhỏ giọng nói:
“Chị đừng hiểu lầm.”
“Tôi tên Tô Mạn Thanh, là khách hàng của công ty anh Minh Thâm.”
“Chúng tôi chỉ đang đi khảo sát một địa điểm đầu tư.”
Tôi nhìn xuống bàn tay cô ta.
Trên ngón áp út không có nhẫn.
Nhưng quanh cổ tay lại đeo một chiếc vòng ngọc màu trắng.
Chiếc vòng ấy tôi từng nhìn thấy trong hóa đơn điện tử gửi nhầm vào email gia đình ba tháng trước.
Giá hơn tám mươi nghìn.
Lúc đó, Phó Minh Thâm giải thích rằng đó là quà công ty đặt mua để tặng khách hàng quan trọng.
Tôi đã không hỏi khách hàng nào đáng giá tám mươi nghìn.
Bây giờ, đáp án đang đứng trước mặt tôi.
Tôi hỏi:
“Khảo sát địa điểm mà cô phải uống chung một chai nước với chồng tôi?”
Tô Mạn Thanh đỏ mặt.
“Xe chạy đường dài, tôi khát nên tiện tay uống thôi.”
“Tiện tay?”
Tôi giơ chai soda lên.
“Trong cốp xe còn có hai chai nguyên nắp.”
“Cô không lấy hai chai mới, lại cố tình lấy chai đã uống dở?”
Ánh mắt Tô Mạn Thanh thoáng hoảng loạn.
Trình Hạo đứng ngoài cửa lập tức chen vào.
“Chị dâu, chuyện này thật sự chỉ là hiểu lầm.”
“Minh Thâm và cô Tô có dự án hợp tác lâu dài. Quan hệ thân thiết hơn khách hàng bình thường một chút cũng không có gì lạ.”
Tôi quay sang anh ta.
“Quan hệ thân thiết đến mức anh phải giúp họ nói dối?”
Trình Hạo biến sắc.
“Chị nói gì vậy?”
“Lúc gọi điện, anh nói trong trạm nghỉ chỉ có anh và Minh Thâm.”
“Vậy cô Tô từ đâu xuất hiện?”
Trình Hạo không trả lời được.
Phó Minh Thâm hít sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Nhược Ninh, đây không phải nơi để nói chuyện.”
“Chúng ta về nhà rồi nói.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Tám năm qua, mỗi tháng anh đi thành phố bên cạnh hai hoặc ba lần.”
“Nhưng sáng nay anh lại đi về hướng Tây.”
“Anh nói đang họp với khách hàng, ảnh gửi cho tôi cũng là ảnh giả.”
“Bây giờ anh nằm ở trạm nghỉ với một người phụ nữ khác.”
“Anh còn muốn tôi về nhà nghe anh bịa thêm câu chuyện nào?”
Tô Mạn Thanh bất ngờ rơi nước mắt.
“Chị đừng trách anh ấy.”
“Chuyện này không liên quan đến anh Minh Thâm.”
Tôi nhìn cô ta.
“Vậy liên quan đến cô?”
Cô ta cắn môi.
“Chúng tôi thật sự không làm gì quá giới hạn.”
“Chỉ vì hoàn cảnh của tôi không tốt, anh ấy mới thường xuyên giúp đỡ.”
Tôi bật cười.
“Tám mươi nghìn mua vòng ngọc.”
“Mỗi tháng đưa cô đi chơi hai, ba lần.”
“Uống chung một chai nước suốt nhiều năm.”
“Đây là giúp đỡ?”
“Hay cô muốn nói hai người chỉ đang làm từ thiện?”
Tô Mạn Thanh sững sờ.
Cô ta vô thức che cổ tay.
Phó Minh Thâm lập tức nhìn tôi.
“Em kiểm tra hóa đơn của anh?”
“Tài khoản mua hàng của anh liên kết với email gia đình.”
“Không cần kiểm tra.”
Tôi đặt chai soda xuống bàn.
“Minh Thâm, chúng ta ly h/ôn đi.”
Anh nhìn tôi, giống như không nghe rõ.