Anh nhanh chóng tiếp tục động tác, bình thản đáp:
“Ừ, anh có hẹn với hai khách hàng.”
Tôi cầm bình giữ nhiệt đưa sang.
Phó Minh Thâm nhìn một cái nhưng không nhận.
“Không cần đâu. Trong xe có nước rồi.”
Sau câu nói ấy, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Tôi nhìn anh cầm chìa khóa xe, giọng vẫn nhẹ nhàng:
“Anh lái xe cẩn thận.”
Phó Minh Thâm đã bước qua cửa nhưng bất ngờ dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
“Nhược Ninh, hôm nay em không vui sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không có.”
“Tối anh sẽ gọi cho em.”
Cánh cửa đóng lại.
Tôi lập tức đi đến bên cửa sổ.
Chiếc xe từ từ rời khỏi khu tập thể, sau đó rẽ vào đại lộ Thành Tây.
Tôi vẫn đứng yên sau lớp rèm cửa.
Thành phố mà anh thường xuyên nhắc đến nằm ở hướng Đông.
Tuy nhiên, tôi không lái xe đuổi theo.
Mười giờ sáng, Phó Minh Thâm nhắn tin, nói rằng mình đã đến công ty của khách hàng.
Tôi chỉ trả lời:
“Vâng.”
Một tiếng sau, anh gửi thêm ảnh chụp phòng họp.
Trên bàn là từng chồng tài liệu được xếp ngay ngắn. Toàn bộ rèm cửa đều kéo kín, trong khung hình cũng không xuất hiện bất kỳ người nào.
Tôi mở ảnh rồi phóng lớn.
Qua phần kính cửa sổ phản chiếu, có thể nhìn thấy một tấm biển chỉ đường màu xanh.
Chữ trên biển đã bị nhòe, nhưng tôi vẫn nhận ra một chữ “Tây”.
Tôi lưu bức ảnh vào điện thoại, sau đó tiếp tục công việc như bình thường.
Đến mười hai giờ mười phút, tin nhắn của anh lại xuất hiện.
“Vợ ơi, em ăn trưa chưa?”
Tôi đáp:
“Em đang ăn.”
“Đừng gọi đồ ăn bên ngoài suốt như thế.”
“Em biết rồi.”
Cách nói chuyện của anh vẫn dịu dàng, tự nhiên, hoàn toàn không khác những ngày trước.
Mười hai giờ hai mươi bảy phút, Phó Minh Thâm nhắn rằng anh sắp vào họp.
Điện thoại có thể sẽ bị tắt.
Điện thoại có thể sẽ bị tắt.
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy rất lâu, sau đó đặt điện thoại xuống bàn.
Mười hai giờ ba mươi tám phút, chuông điện thoại bất ngờ vang lên.
Người gọi không phải Phó Minh Thâm.
Trên màn hình hiện tên Trình Hạo, bạn thân của anh.
Tám năm qua, Trình Hạo thường xuyên đến nhà chúng tôi ăn cơm. Anh ta và Phó Minh Thâm quen nhau từ thời đại học, sau khi tốt nghiệp lại cùng góp vốn mở công ty.
Trong lễ cưới của chúng tôi, Trình Hạo còn là phù rể.
Tôi vừa nhấn nút nghe, bên kia đã truyền đến tiếng thở dốc dồn dập.
“Chị dâu!”
“Chị đến trạm nghỉ Tây Thành ngay đi.”
“Minh Thâm xảy ra chuyện rồi!”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Chuyện gì?”
“Anh ấy đột nhiên đau bụng, nôn rất dữ. Bây giờ người đã được đưa vào phòng y tế của trạm nghỉ.”
Trình Hạo nói rất nhanh, giọng run lên như thể đang hoảng loạn.
Nhưng điều khiến tôi chú ý không phải tình trạng của Phó Minh Thâm.
Mà là hai chữ “trạm nghỉ”.
Anh nói mình đang họp tại công ty khách hàng.
Trình Hạo lại nói anh đang ở trạm nghỉ Tây Thành.
Từ nhà tôi đến đó chỉ mất chưa đầy một tiếng lái xe.
Còn thành phố bên cạnh nằm ở phía Đông, hoàn toàn ngược hướng.
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Anh ấy bị như vậy từ lúc nào?”
“Khoảng mười phút trước.”
“Trước đó có ăn gì không?”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Không.”
“Vậy có uống gì không?”
Lần này, Trình Hạo im lặng lâu hơn.
Tôi nghe thấy tiếng người nói chuyện hỗn loạn ở phía sau, xen lẫn tiếng một phụ nữ đang khóc.
“Anh nói đi.”
Giọng tôi không lớn.
Trình Hạo lại giống như bị dồn đến đường cùng, vội vàng đáp:
“Anh ấy uống một ngụm soda trong xe.”
“Sau đó thì bắt đầu khó chịu.”
Tôi nhìn chiếc đồng hồ trên tường.
Đúng bốn mươi phút kể từ lúc Phó Minh Thâm rời nhà.
Chai soda ấy quả nhiên có người uống.
Nhưng người đó là anh.
Hay là một người khác?
Tôi cầm túi xách, lấy chìa khóa xe dự phòng rồi bước ra ngoài.
Trước khi cúp máy, tôi hỏi thêm một câu:
“Ở đó ngoài anh và Minh Thâm ra còn ai nữa không?”
Trình Hạo lắp bắp:
“Không… không còn ai.”
Đúng lúc ấy, giọng phụ nữ phía sau bỗng trở nên rõ ràng.
“Minh Thâm, anh đừng dọa em!”
Tôi dừng bước.
Trình Hạo lập tức ngắt cuộc gọi.
Tôi đứng trong thang máy, nhìn con số trên bảng điều khiển liên tục giảm xuống.
Trong lòng tôi không có tức giận, cũng không có đau đớn như tưởng tượng.
Chỉ có một sự tỉnh táo lạnh lẽo.
Tám năm hôn nhân.
Mỗi tháng hai đến ba chuyến công tác.
Một chai soda uống dở luôn biến mất rồi trở lại.
Những bức ảnh phòng họp không có người.
Một người phụ nữ có màu son hồng nhạt.
Tất cả những mảnh ghép từng bị tôi bỏ qua, lúc này đang tự động ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Tôi lái xe đến trạm nghỉ Tây Thành.
Suốt quãng đường, Phó Minh Thâm gọi cho tôi ba lần.
Tôi không nghe máy.
Đến lần thứ tư, người gọi đổi thành Trình Hạo.
Tôi vẫn không bắt máy.
Sau đó, một số lạ gọi đến.
Tôi nhấn nghe.
Giọng phụ nữ truyền tới, vừa gấp gáp vừa chứa sự đề phòng.
“Chị là vợ của anh Minh Thâm phải không?”
“Phải.”
“Anh ấy đang rất khó chịu. Bác sĩ ở đây nói cần đưa đến bệnh viện kiểm tra.”
Tôi hỏi:
“Cô là ai?”
Người phụ nữ im bặt.
Phía bên kia có tiếng Trình Hạo thúc giục:
“Cứ nói là nhân viên công ty đi!”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười rất khẽ.
“Nhân viên công ty nào lại gọi chồng tôi là Minh Thâm thân mật như vậy?”
Điện thoại lập tức bị cúp.
Tôi tiếp tục lái xe.
Khi đến trạm nghỉ, phía trước phòng y tế đã có vài người đứng xem.