Trong phòng tắm vang lên tiếng Hạ Lang đang nghêu ngao hát, sai tông trầm trọng.
Tôi ngồi trên sofa lướt điện thoại, đọc tin nhắn trong group bạn thân.
“Tế Tế, mẹ chồng bà rốt cuộc đối xử với bà thế nào vậy? Lần nào tụ tập bà cũng giấu nhẹm.”
“Thì… cũng được.”
Tôi gõ ba chữ, rồi lại xóa đi.
Được cái rắm ấy.
Kết hôn ba năm, thái độ của mẹ chồng, bà Chu Huệ, đối với tôi chỉ có thể hình dung bằng 4 chữ: “Việc công xử công”.
Đến dịp lễ tết, lì xì ting ting chuẩn giờ, không thừa không thiếu đúng 2.000 tệ.
Gặp mặt chào hỏi, bà cười rất lịch sự, nhưng đáy mắt luôn có một tầng khách sáo khó gọi tên.
Bà chưa bao giờ giống mẹ chồng nhà người ta, nắm tay con dâu hỏi han ân cần, cũng chẳng bao giờ chủ động gọi điện hỏi một câu “Ăn cơm chưa?”.
Mẹ ruột tôi bảo, thế là người ta chê con không xứng với con trai họ đấy.
Khi gả qua đây, tôi chẳng có gì trong tay.
Tôi và Hạ Lang quen nhau qua xem mắt. Anh bảo anh làm quản lý dự án cho một công ty tư nhân, lương tháng 15.000 tệ (khoảng 50 triệu VNĐ), có một căn nhà mua trả góp, đi chiếc xe Honda cũ.
Điều kiện chẳng tính là tốt, nhưng anh trông chững chạc, tính tình cũng chín chắn.
Mẹ tôi chê nhà anh mỏng vốn, nhưng bố tôi lại thấy người ta ngoan ngoãn thật thà là được.
Lấy nhau về tôi mới biết — khu nhà mẹ chồng ở còn xa hơn chỗ chúng tôi gấp đôi, lần nào bà đến thăm cũng phải đi xe buýt. Trong nhà bà bài trí cực kỳ giản dị, phòng khách còn chẳng có lấy một món đồ trang trí đàng hoàng.
Tôi càng chắc mẩm: Gia cảnh nhà này cũng bình thường, chắc trong lòng mẹ chồng đang cục tức, nghĩ rằng con trai mình dư sức tìm được mối tốt hơn.
Hôm nay tôi tự nhiên muốn thử lòng bà, là vì hồi chiều chị dâu Vương Lệ Phương vừa ném một quả bom vào group chat gia đình.
“Mẹ chồng mới mua cho anh Húc nhà em chiếc xe đấy, hơn 30 vạn tệ (hơn 1 tỷ VNĐ) lận, bảo là thưởng vì năm nay anh ấy làm ăn tốt.”
Bên dưới là một tràng tâng bốc.
Anh trai tôi Khương Húc nhắn lại ngay: “Mẹ anh đối xử với em cũng đâu có tệ, Tết năm ngoái chẳng phải vừa cho cái bao lì xì to bự sao?”
Lệ Phương: “Thế làm sao mà giống nhau được, mẹ anh cho với mẹ chồng em cho, đẳng cấp nó khác nhau mà.”
Tôi nhìn dòng chữ đó mất nửa ngày.
Sau đó, chị ta còn tag tôi vào: “@Khương Tế, mẹ chồng em mua gì cho vợ chồng em rồi? Có đổi cho chồng em chiếc xe nào tử tế hơn không?”
Tôi không trả lời.
Vì chiếc Honda cũ rích của Hạ Lang vẫn là do anh tự chắt bóp mua.
Mẹ chồng chưa từng mua cho chúng tôi bất cứ thứ gì — ngoại trừ cái phong bao lì xì 2.000 tệ bất di bất dịch mỗi dịp Tết.
Tôi không biết phải mở miệng thế nào.
Sau tin nhắn của Lệ Phương là một cái sticker mặt cười hớn hở, kèm dòng chữ “Mẹ chồng có tiền đúng là sướng”.
Tôi úp điện thoại xuống ghế sofa, nghe tiếng hát vẫn sai tông của Hạ Lang trong phòng tắm, trong lòng cứ nghẹn nghẹn.
Không phải tôi tham chút tiền ấy.
Mà là cái cảm giác bị đem ra so sánh, bị coi thường, nó giống như một cái dằm, đâm không sâu nhưng khó chịu kinh khủng.
Tôi liếc nhìn chiếc điện thoại của Hạ Lang trên bàn trà.
Anh không bao giờ cài mật khẩu.
Tôi cầm lên, tìm đến khung chat với “Mẹ”.
Tin nhắn gần nhất là Hạ Lang gửi từ 3 ngày trước: “Cuối tuần này con không về đâu, phải tăng ca.”
Mẹ chồng rep: “Ừ. Chú ý sức khỏe.”
Cụt lủn đến mức lạnh lùng.
Tôi cắn môi, ngón tay khựng lại trên bàn phím.
Gõ chữ:
“Mẹ ơi, dạo này con hơi kẹt tiền, mẹ chuyển cho con 8.000 tệ được không ạ? Cuối tháng con trả.”
Khoảnh khắc bấm gửi, tim tôi đập trật một nhịp.
Thực ra tôi chỉ muốn thử.
Nếu bà không chuyển, thì chứng thực suy đoán của tôi — bà ấy vốn dĩ chướng mắt tôi.
Nếu bà chuyển, dù chỉ vài trăm hay một nghìn tệ, trong lòng tôi cũng thấy dễ chịu hơn chút.
8.000 tệ. Tôi cố tình đòi một con số hơi cao, để xem phản ứng của bà.
Tin nhắn hiển thị đã xem.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây —
Điện thoại rung lên.
Thông báo chuyển khoản.
Tôi cúi xuống nhìn, cả người hóa đá.
80.000 tệ.
Là tám vạn tệ. Không phải tám nghìn.
Tôi chưa kịp hoàn hồn, tin nhắn lại tới.
“Con ngốc này, sao giờ mới chịu mở miệng với mẹ.”
“Căn nhà tân hôn 4,2 triệu tệ đó, từ sớm đã đứng tên con rồi, sổ đỏ để ở ngăn kéo thứ hai trong phòng làm việc của bố chồng con ấy.”
“8 vạn này con cứ cầm lấy mà tiêu vặt, không đủ thì bảo mẹ, đừng để bản thân chịu thiệt thòi.”
Tôi trố mắt nhìn màn hình, đồng tử giãn to.
Ngón tay bắt đầu run rẩy.
Căn nhà 4,2 triệu tệ… đứng tên tôi?
Cái căn nhà mà tôi vẫn tưởng Hạ Lang vay tiền mua, mỗi tháng phải oằn lưng trả góp 6.000 tệ ấy à?
Cửa phòng tắm “lạch cạch” mở ra.
Hạ Lang quấn khăn tắm bước ra, tóc vẫn còn nhỏ nước, miệng vẫn đang ngân nga bài hát chẳng rõ tên.
Anh thấy tôi đang cầm điện thoại của anh, hơi khựng lại.
Rồi nương theo ánh mắt của tôi, anh nhìn thấy đoạn hội thoại trên màn hình.
Không khí tĩnh lặng mất 3 giây.
Hạ Lang: “…”
Tôi: “…”
Anh đưa tay rút lấy chiếc điện thoại, biểu cảm phức tạp hệt như học sinh bị cô giáo bắt quả tang đang chép phao.
“Em… gửi lúc nào vậy?”
“Vừa xong.” Giọng tôi cứ lơ lửng, “Hạ Lang, căn nhà 4,2 triệu tệ đứng tên em là có ý gì?”
Anh vắt chiếc khăn tắm lên vai, hít một hơi thật sâu.
“Chuyện này… nói ra thì dài lắm.”
“Vậy thì bây giờ anh tóm tắt ngắn gọn lại cho tôi.”
Anh há miệng, rồi lại ngậm vào.
Lại há ra.
Trông y như một con cá thiếu oxy.
“Cho anh… mặc cái áo vào trước đã được không?”