Khi con gái tôi được sáu tháng, phiên tòa liên quan đến vụ phỉ báng diễn ra.
Tài khoản đầu tiên tung tin là một người làm truyền thông tự do.
Người đó khai đã nhận tiền từ trợ lý của Tô Nhã.
Mục đích là tạo áp lực dư luận, khiến mọi người tin tôi cố tình dùng con phá hôn lễ.
Tô Nhã bị buộc phải công khai xin lỗi.
Cô ta đứng trước máy quay, đọc từng chữ trong bản tuyên bố.
“Tôi thừa nhận đã cung cấp thông tin sai lệch, xâm phạm danh dự và đời tư của cô Hạ An cùng con gái cô ấy.”
“Tôi xin lỗi vì những tổn thương đã gây ra.”
Gương mặt cô ta trắng bệch.
Ánh mắt không còn vẻ dịu dàng vô tội như trước.
Sau buổi xin lỗi, cô ta chặn tôi ở hành lang tòa án.
Giang Dực lập tức bước lên chắn trước mặt.
Tô Nhã cười lạnh.
“Cô lúc nào cũng có đàn ông bảo vệ.”
Tôi nhìn cô ta.
“Đó là câu cô muốn nói sau khi thua kiện?”
“Cô đắc ý lắm đúng không?”
“Tôi mất hôn lễ.”
“Nhà họ Tô phá sản.”
“Cha mẹ tôi sắp ly hôn.”
“Còn cô có con, có công ty, có luật sư đi theo.”
“Cô thắng hết rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Tôi chưa từng thi đấu với cô.”
“Là cô tự xem cuộc đời người khác như chiến lợi phẩm.”
Tô Nhã nghiến răng.
“Nếu không có cô, tôi đã cưới được Cảnh Thâm.”
“Không có tôi, cô cũng không cưới được anh ta.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Người hủy hôn là anh ta.”
“Người làm giả giấy mang thai là cô.”
“Người khiến nhà họ Tô mất mặt cũng là cô.”
“Đừng tưởng chỉ cần đổ hết lên đầu một người phụ nữ khác thì bản thân sẽ trở thành nạn nhân.”
Hốc mắt cô ta đỏ lên.
“Anh ấy vẫn còn yêu tôi.”
“Chỉ vì cảm thấy có lỗi với cô nên mới hủy cưới.”
Tôi bật cười.
“Vậy cô cứ tiếp tục chờ.”
“Nhưng đừng xuất hiện trước mặt tôi.”
Tô Nhã đột ngột kéo tay tôi.
Giang Dực lập tức giữ cổ tay cô ta lại.
“Cô Tô.”
“Camera ở khắp nơi.”
“Cô vừa thua một vụ kiện, đừng vội tạo thêm bằng chứng cho vụ tiếp theo.”
Cô ta lập tức buông tay.
Tôi cùng Giang Dực rời khỏi tòa án.
Bên ngoài trời nắng rất đẹp.
Tôi hít một hơi sâu.
Giang Dực hỏi:
“Cảm thấy thế nào?”
“Nhẹ nhõm.”
“Không hả dạ sao?”
Tôi suy nghĩ một lát.
“Có một chút.”
Anh bật cười.
“Thành thật hơn trước rồi.”
Tôi quay sang nhìn anh.
“Trước kia tôi không thành thật sao?”
“Trước kia em luôn nói không sao.”
“Đau cũng nói không sao.”
“Tức giận cũng nói không sao.”
“Bị đối xử bất công vẫn nói không sao.”
Giang Dực mở cửa xe.
“Bây giờ ít nhất em biết nói mình không vui.”
Tôi ngồi vào trong.
“Đó là tiến bộ?”
“Rất lớn.”
Điện thoại của tôi rung lên.
Người chăm sóc gửi một đoạn video.
Con gái đang tập lẫy.
Con bé cố gắng rất lâu, cuối cùng cũng lật được người, sau đó ngẩng đầu cười khanh khách.
Tôi xem đi xem lại ba lần.
Mọi chuyện bên ngoài tòa án lập tức trở nên không còn quan trọng.
Về đến nhà, tôi ôm con gái lên.
Con bé đã được đặt tên là Hạ Ninh.
Ninh trong bình yên.
Tôi không mong con trở nên xuất chúng.
Không mong con mang lại lợi ích hay vinh quang cho bất kỳ gia đình nào.
Tôi chỉ mong cuộc đời con được bình yên.
Một tuần sau, tôi nhận được thông báo Lục Cảnh Thâm xin thăm con.
Anh đã chờ đúng thời hạn.
Tôi cân nhắc rất lâu rồi đồng ý.
Buổi gặp được tổ chức tại một trung tâm hỗ trợ gia đình.
Có nhân viên giám sát.
Tôi cũng ở trong phòng.
Lục Cảnh Thâm đến sớm nửa giờ.
Anh mang theo một con thỏ bông.
Vừa nhìn thấy Hạ Ninh, cả người anh cứng lại.
Con bé đã lớn hơn rất nhiều so với lúc mới sinh.
Đôi mắt đen tròn.
Hai má mềm mại.
Trên đầu có một nhúm tóc mỏng.
Lục Cảnh Thâm đứng cách con vài bước, không dám tiến lên.
Nhân viên giám sát nhắc:
“Anh có thể ngồi xuống.”
Anh chậm rãi ngồi trên thảm.
Tôi đặt Hạ Ninh trước mặt mình.
Con bé tò mò nhìn người đàn ông xa lạ.
Lục Cảnh Thâm đưa con thỏ bông tới.
“Hạ Ninh.”
Giọng anh run lên.
“Cha là…”
Anh dừng lại.
Có lẽ không biết mình có tư cách tự xưng như vậy hay không.
Cuối cùng anh chỉ nói:
“Chú tặng con.”
Hạ Ninh không nhận thỏ.
Con bé quay đầu bò về phía tôi, hai tay ôm lấy chân mẹ.
Tôi bế con lên.
Lục Cảnh Thâm cụp mắt.
“Con bé sợ anh.”
“Tất cả trẻ con đều sợ người lạ.”
Hai chữ “người lạ” khiến ngón tay anh co lại.
Nhưng anh không phản bác.
Trong suốt một giờ, anh chỉ ngồi cách chúng tôi một khoảng.
Anh học cách lắc đồ chơi.
Học cách pha sữa.
Học cách bế con với sự hướng dẫn của nhân viên.
Đến phút cuối, Hạ Ninh mới chịu chạm vào ngón tay anh.
Chỉ một cái chạm rất nhẹ.
Lục Cảnh Thâm lập tức đỏ mắt.
Khi buổi gặp kết thúc, anh trả con lại cho tôi.
“Hạ An.”
“Tôi biết em không tha thứ.”
“Sau này tôi cũng không nhắc lại nữa.”
Tôi nhìn anh.
Anh nói:
“Tôi chỉ muốn làm những việc một người cha nên làm.”
“Dù con bé không mang họ Lục.”
“Tôi sẽ quan sát.”
Tôi không hứa hẹn.
“Chỉ cần anh làm tổn thương con bé một lần, những buổi gặp sẽ chấm dứt.”
Anh gật đầu.
“Tôi hiểu.”