Trịnh Vân Hà tìm đến công ty tôi sau khi lệnh cấm tiếp cận hết hiệu lực tạm thời.
Bà ta không còn mặc những bộ quần áo đắt tiền như trước.
Mái tóc từng được chăm sóc cẩn thận đã bạc đi rất nhiều.
Lễ tân không cho bà ta lên.
Bà ta đứng dưới sảnh suốt buổi sáng.
Cuối cùng, tôi đồng ý gặp trong phòng tiếp khách có camera.
Vừa nhìn thấy tôi, bà ta lập tức đứng dậy.
“Hạ An.”
Tôi ngồi xuống đối diện.
“Bà có mười phút.”
Trịnh Vân Hà siết chặt chiếc túi cũ trong tay.
“Ta muốn gặp cháu.”
“Không được.”
Bà ta lập tức đỏ mắt.
“Ta là bà nội của con bé.”
“Bà đã từng nói huyết thống không quan trọng bằng lợi ích.”
“Tôi nhớ.”
Gương mặt bà ta co lại.
“Lúc đó ta chỉ nhất thời hồ đồ.”
“Ta không thật sự muốn hại đứa trẻ.”
Tôi nhìn bà ta.
“Nếu tôi không ký ly hôn, bà định làm gì?”
Bà ta im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Bà từng nói con tôi có thể bình an ra đời hay không phụ thuộc vào lựa chọn của tôi.”
“Bà từng mua chuộc người trong bệnh viện.”
“Bà từng cố tình xé kết quả khám thai.”
“Bây giờ bà nói không muốn hại con bé?”
Trịnh Vân Hà bật khóc.
“Ta chỉ muốn tốt cho Cảnh Thâm.”
“Nhà họ Lục không thể mất dự án phía Nam.”
“Tô Nhã là lựa chọn phù hợp nhất.”
“Tôi không hỏi lý do.”
“Tôi chỉ nhắc bà nhớ mình đã làm gì.”
Bà ta quệt nước mắt.
“Ta đã chịu trừng phạt rồi.”
“Cảnh Thâm đuổi ta khỏi nhà.”
“Chức vụ trong tập đoàn cũng không còn.”
“Những người trước kia gọi ta là phu nhân, bây giờ nhìn thấy đều tránh xa.”
“Con còn muốn thế nào nữa?”
Tôi cảm thấy vô cùng buồn cười.
Người làm sai luôn thích hỏi nạn nhân còn muốn thế nào.
Giống như họ chịu một chút hậu quả đã là sự hy sinh lớn lao.
“Không phải tôi muốn bà thế nào.”
“Những gì bà đang chịu là kết quả từ lựa chọn của chính bà.”
“Tôi chưa từng bảo Lục Cảnh Thâm đuổi bà.”
“Cũng không bảo những người khác tránh xa bà.”
“Bà không thể đổ lỗi lên đầu tôi.”
Bà ta nhìn tôi với vẻ cầu xin.
“Chỉ cho ta nhìn con bé một lần.”
“Ta sẽ không chạm vào.”
“Không được.”
Tôi vẫn chỉ trả lời ba chữ.
Sắc mặt Trịnh Vân Hà dần thay đổi.
Sự cầu xin biến mất.
Thay vào đó là oán hận.
“Hạ An, cô thật sự muốn làm tuyệt tình như vậy sao?”
“Cảnh Thâm vì cô mà hủy hôn.”
“Nó vì cô mà chống lại mẹ ruột.”
“Bây giờ cả tập đoàn gặp khó khăn.”
“Cô còn chưa hài lòng?”
“Tập đoàn gặp khó khăn vì bà chuyển tiền trái phép và vì nhà họ Lục bị mất uy tín.”
“Tô Nhã bị hủy hôn vì cô ta giả mang thai.”
“Bà bị con trai xa lánh vì bà lừa dối anh ta.”
Tôi hơi nghiêng người về phía trước.
“Không một chuyện nào là do tôi gây ra.”
“Các người tự đẩy mình xuống vực.”
“Đừng bắt tôi phải chịu trách nhiệm vì đã không đưa tay kéo.”
Trịnh Vân Hà nghẹn họng.
Tôi nhìn đồng hồ.
“Mười phút đã hết.”
Bà ta đột nhiên lấy từ túi ra một chiếc vòng ngọc.
“Đây là vật truyền lại cho con dâu nhà họ Lục.”
“Ta muốn đưa cho cháu.”
Tôi không nhìn.
“Bà từng đưa nó cho Tô Nhã rồi.”
Bàn tay bà ta khựng lại.
Tôi nhớ rất rõ.
Ngày ký đơn ly hôn, chiếc vòng này nằm trên cổ tay Tô Nhã.
Trịnh Vân Hà còn nói có những thứ thuộc về ai thì cuối cùng cũng sẽ trở về với người đó.
Bây giờ bà ta lại mang nó tới cho con gái tôi.
Tôi chỉ cảm thấy bẩn.
“Nhà họ Lục rất thích đem đồ của người này chuyển cho người khác.”
“Nhẫn cưới của tôi.”
“Vòng ngọc của con dâu.”
“Đến cả tình cảm cũng vậy.”
“Nhưng mẹ con tôi không nhặt đồ thừa.”
Gương mặt bà ta đỏ bừng.
Tôi nhấn nút gọi lễ tân.
“Tiễn khách.”
Hai nhân viên an ninh bước vào.
Trịnh Vân Hà bị mời ra ngoài.
Đến cửa, bà ta quay lại.
“Cô sẽ hối hận.”
“Trẻ con không thể không có cha.”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Có một người cha tồi còn đáng sợ hơn không có.”
Cánh cửa đóng lại.
Tôi không gặp bà ta thêm lần nào nữa.