Câu nói vừa dứt, sắc mặt Trịnh Vân Hà lập tức trắng bệch.
Bà ta không còn vẻ hung hăng như lúc mới bước vào phòng bệnh.
Ánh mắt bà ta dán chặt vào phong bì trong tay tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Bản khác nào?”
Tôi nhìn phản ứng của bà ta, bình thản đáp:
“Bản mà bà tưởng mình đã mua chuộc y tá để tiêu hủy.”
Đồng tử Trịnh Vân Hà co lại.
Lục Cảnh Thâm lập tức quay sang nhìn mẹ mình.
“Mẹ mua chuộc ai?”
“Không có!”
Bà ta gần như hét lên.
“Hạ An đang cố tình nói dối để chia rẽ chúng ta!”
Nói xong, bà ta đột ngột lao về phía tôi, đưa tay định giật lấy phong bì.
Cô y tá lập tức chặn lại.
Hai nhân viên bảo vệ bên ngoài cũng bước vào, giữ chặt cánh tay bà ta.
Trịnh Vân Hà vừa vùng vẫy vừa quát:
“Các người buông tôi ra!”
“Đây là chuyện nhà họ Lục!”
Cô y tá lạnh mặt.
“Đây là bệnh viện.”
“Bà gây rối trong phòng sản phụ, chúng tôi có quyền mời bà ra ngoài.”
Lục Cảnh Thâm không hề nhìn mẹ mình.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt anh chỉ dừng trên chiếc phong bì màu nâu.
“Hạ An, đưa anh xem.”
Tôi bật cười.
“Dựa vào đâu?”
Yết hầu anh chuyển động.
“Nếu chuyện này có liên quan đến anh, anh có quyền được biết.”
“Quyền?”
Tôi nhắc lại từ ấy, cảm thấy vô cùng nực cười.
“Chín tháng trước, khi tôi hỏi anh có muốn nghe tôi nói hết một chuyện hay không, anh đã trả lời thế nào?”
Lục Cảnh Thâm khựng lại.
Có lẽ anh không nhớ.
Cũng phải.
Đối với anh, ngày ly hôn chỉ là một ngày bình thường trong cuộc đời.
Nhưng đối với tôi, từng câu nói hôm ấy đều giống như những mảnh thủy tinh ghim sâu vào da thịt.
Tôi nhớ rõ đến mức chỉ cần nhắm mắt lại là có thể nghe thấy giọng anh.
“Hạ An, đừng kéo dài nữa.”
“Anh không có thời gian nghe em giải thích.”
“Ký tên đi.”
Tôi nhìn vẻ mặt mờ mịt của anh, chậm rãi nhắc lại:
“Anh nói anh không có thời gian.”
“Anh bảo tôi ký tên rồi lập tức rời khỏi nhà.”
Sắc mặt Lục Cảnh Thâm dần cứng đờ.
Tô Nhã đứng bên cạnh bỗng lên tiếng:
“Hạ An, chuyện đã qua lâu như vậy, bây giờ cô nhắc lại còn có ý nghĩa gì?”
“Tất nhiên có.”
Tôi nhìn cô ta.
“Bởi vì có người đã cố gắng che giấu sự thật suốt chín tháng.”
Tô Nhã siết chặt quai túi.
“Cô đang ám chỉ ai?”
“Tôi có gọi tên cô sao?”
Cô ta lập tức im bặt.
Tôi đưa phong bì cho cô y tá.
“Phiền cô giúp tôi mở ra.”
Y tá gật đầu, cẩn thận xé miệng phong bì.
Bên trong có tổng cộng bốn loại giấy tờ.
Một bản kết quả xét nghiệm máu.
Một phiếu siêu âm.
Một bản sao hồ sơ khám bệnh có đóng dấu của bệnh viện.
Và cuối cùng là bản cam kết được công chứng vào ngày chúng tôi ly hôn.
Cô y tá chỉ nhìn qua phiếu siêu âm, vẻ mặt đã thay đổi.
Cô ấy ngẩng lên nhìn Lục Cảnh Thâm.
“Ngày khám là chín tháng trước.”
“Thai được năm tuần hai ngày.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Lục Cảnh Thâm bước tới một bước, giật lấy tờ giấy từ tay cô ấy.
Hai bàn tay anh run lên.
Ánh mắt anh lướt qua từng dòng chữ, cuối cùng dừng ở phần kết luận.
“Thai trong tử cung.”
“Tim thai chưa rõ.”
“Đề nghị tái khám sau mười ngày.”
Anh nhìn ngày tháng trên giấy, sau đó nhìn sang đứa bé trong lòng tôi.
Gương mặt anh mất sạch màu máu.
“Ngày này là trước khi chúng ta ly hôn.”
Tôi không đáp.
Anh lại nhìn tuổi thai.
Năm tuần hai ngày.
Không cần bác sĩ giải thích, anh cũng có thể tự tính được đứa trẻ được hình thành vào khoảng thời gian nào.
Tô Nhã lập tức bước tới.
“Một tờ giấy không chứng minh được điều gì.”
“Hồ sơ bệnh viện có thể làm giả.”
Cô y tá nghe vậy liền lạnh giọng:
“Thưa cô, bản sao này có mã hồ sơ và dấu xác nhận.”
“Nếu nghi ngờ, có thể trực tiếp yêu cầu bệnh viện tra cứu.”
Tô Nhã vẫn không chịu dừng lại.
“Nhưng đứa trẻ chưa chắc là con của Cảnh Thâm.”
Lục Cảnh Thâm bỗng quay phắt sang.
“Cô im miệng.”
Tô Nhã sững sờ.
Đây có lẽ là lần đầu tiên anh dùng giọng điệu ấy với cô ta.
Hốc mắt cô ta nhanh chóng đỏ lên.
“Em chỉ sợ anh bị lừa.”
“Bị lừa?”
Tôi bật cười.
“Người lừa anh ta rõ ràng đang đứng ngay bên cạnh.”
Ánh mắt Lục Cảnh Thâm chuyển sang tờ giấy cuối cùng.
Bản cam kết có chữ ký của anh.
Anh đọc được vài dòng, ngón tay bỗng siết mạnh đến mức mép giấy bị vò nhăn.
Trong bản cam kết ấy viết rất rõ.
Hai bên xác nhận chấm dứt quan hệ hôn nhân trên cơ sở tự nguyện.
Nếu sau khi ly hôn phát hiện bên nữ đã mang thai trong thời kỳ hôn nhân, bên nam tự nguyện từ bỏ quyền yêu cầu bên nữ quay lại, quyền can thiệp vào nơi cư trú, phương thức nuôi dưỡng và đời sống riêng của người mẹ cùng đứa trẻ.
Mọi tranh chấp về sau sẽ được xử lý thông qua pháp luật.
Không được tự ý tiếp cận, quấy rối hoặc cưỡng ép.
Phía dưới là chữ ký của Lục Cảnh Thâm.
Bên cạnh còn có chữ ký của Trịnh Vân Hà với tư cách người làm chứng.
Tôi nhìn anh.
“Bây giờ đã nhớ những nội dung khác trong thỏa thuận chưa?”
Môi anh mấp máy.
“Vì sao lại có điều khoản này?”
Tôi không trả lời.
Ánh mắt anh lập tức chuyển sang mẹ mình.
“Mẹ.”
“Vì sao trong bản cam kết ly hôn lại có điều khoản liên quan đến việc Hạ An mang thai?”
Trịnh Vân Hà bị bảo vệ giữ chặt, nhưng vẫn cố gắng quay mặt đi.
“Mẹ chỉ đề phòng nó dùng đứa bé của người khác để ăn vạ nhà họ Lục.”
“Nhưng lúc đó cô ấy đã mang thai.”
“Không thể nào!”
Bà ta quát lớn.
“Tờ giấy kia là giả!”
Tôi lấy điện thoại đặt bên cạnh chăn lên.
“Vậy bà có muốn nghe lại đoạn ghi âm ngày hôm đó không?”
Trịnh Vân Hà lập tức ngừng vùng vẫy.
Tôi mở một tệp âm thanh.
Sau vài giây tạp âm, giọng nói chua ngoa của bà ta vang lên.
“Hạ An, đừng tưởng có thai thì có thể giữ được vị trí thiếu phu nhân nhà họ Lục.”
“Cảnh Thâm đã chán cô từ lâu rồi.”
“Nếu cô dám nói với nó, tôi sẽ bảo cô cố tình mang thai để ép buộc.”
“Cô cũng biết Cảnh Thâm ghét nhất là bị người khác tính kế.”
“Còn đứa bé này có thể bình an ra đời hay không, cô nên tự cân nhắc.”.
Giọng nói trong điện thoại rõ ràng đến mức không thể chối cãi.
Bầu không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Trịnh Vân Hà run rẩy.
“Đó không phải giọng tôi!”
Tôi không dừng đoạn ghi âm.
Giọng bà ta tiếp tục vang lên.
“Cô ký bản cam kết này, rời khỏi thành phố, tôi có thể coi như không biết chuyện.”
“Nếu không, cô nghĩ một người phụ nữ không có gia thế như cô có thể đấu lại nhà họ Lục sao?”
Sau đó là giọng tôi.
“Đứa trẻ cũng là cháu của bà.”
Trịnh Vân Hà lạnh lùng trả lời:
“Cháu của tôi phải do người phụ nữ xứng đáng sinh ra.”
“Huyết thống không quan trọng bằng lợi ích.”
Tệp ghi âm kết thúc.
Lục Cảnh Thâm đứng bất động.
Tờ giấy trong tay anh rơi xuống đất.
Anh nhìn mẹ mình, ánh mắt xa lạ đến đáng sợ.
“Mẹ biết cô ấy mang thai.”
Trịnh Vân Hà lắc đầu liên tục.
“Cảnh Thâm, con nghe mẹ giải thích.”
“Mẹ chỉ nghĩ đứa bé chưa chắc là của con.”
“Con và nó đã lâu không gần gũi, mẹ làm sao biết nó có phản bội con hay không?”
Tôi ngước mắt.
“Trịnh Vân Hà.”
“Bà có cần tôi nhắc lại ngày đứa trẻ được hình thành không?”
“Đó là đêm kỷ niệm ba năm kết hôn.”
Lục Cảnh Thâm nhắm mắt lại.
Anh nhớ.
Tất nhiên anh phải nhớ.
Đó là đêm cuối cùng chúng tôi còn giống một đôi vợ chồng.
Sáng hôm sau, anh nhận được điện thoại của Tô Nhã rồi vội vàng rời đi.
Một tuần sau, chiếc nhẫn cưới của tôi xuất hiện trên tay cô ta.
Từ đó, anh không bước vào phòng ngủ chính thêm lần nào nữa.
Tôi từng hỏi chiếc nhẫn ấy từ đâu mà có.
Anh nói chỉ là một món đồ giống nhau.
Tôi từng hỏi quan hệ giữa anh và Tô Nhã là gì.
Anh nói tôi suy nghĩ bẩn thỉu.
Tôi từng đưa tay kéo áo anh, muốn nói mình đã chậm kỳ.
Anh gạt tay tôi ra, bảo trợ lý đang đợi.
Mỗi một lần tôi muốn nói, anh đều tự tay đóng cánh cửa ấy lại.
Bây giờ anh lại đứng trước mặt tôi, hai mắt đỏ ngầu, giống như người bị cả thế giới phản bội.
Nhưng người bị phản bội từ đầu đến cuối chưa bao giờ là anh.