Lục Cảnh Thâm đứng rất lâu mới lên tiếng:
“Ngày đó, vì sao em không gọi cho anh?”
Tôi nhìn anh, cảm thấy câu hỏi này thật sự hoang đường.
“Tôi đã gọi.”
“Không thể nào.”
“Tổng cộng mười ba cuộc.”
Anh lập tức lấy điện thoại ra, giống như muốn kiểm tra lịch sử cuộc gọi từ chín tháng trước.
Nhưng thời gian đã quá lâu.
Những thứ ấy không còn nằm trong danh sách hiển thị gần đây.
Tôi nói:
“Ngày mười bảy tháng mười, từ hai giờ chiều đến năm giờ mười hai phút.”
“Anh không nghe một cuộc nào.”
Lục Cảnh Thâm ngẩng đầu.
Ngày mười bảy tháng mười.
Ngày anh đưa Tô Nhã đi dự buổi đấu giá từ thiện.
Hình ảnh hai người cùng bước trên thảm đỏ còn xuất hiện trên trang tin kinh tế.
Tô Nhã mặc một bộ váy trắng.
Trên tay đeo chiếc nhẫn vốn thuộc về tôi.
Đêm đó, Lục Cảnh Thâm trở về lúc gần mười hai giờ.
Tôi ngồi trong phòng khách đợi anh suốt sáu tiếng.
Tờ kết quả khám bệnh nằm trong túi xách.
Tôi đã định nói với anh.
Nhưng người bước vào cửa không chỉ có một mình anh.
Tô Nhã đi theo phía sau.
Cô ta khoác áo vest của anh, sắc mặt tái nhợt, nói mình uống rượu nên không thể lái xe.
Lục Cảnh Thâm bảo người giúp việc chuẩn bị phòng khách cho cô ta.
Tôi hỏi anh có thể nói chuyện riêng không.
Anh chỉ nhìn đồng hồ rồi lạnh nhạt trả lời:
“Có chuyện gì để mai nói.”
Tôi lại nói:
“Chuyện rất quan trọng.”
Anh nhíu mày.
“Hạ An, đừng lúc nào cũng làm ra vẻ tất cả mọi người phải xoay quanh em.”
“Tô Nhã không khỏe, anh không có tâm trạng cãi nhau.”
Đêm ấy, tôi ngồi một mình đến sáng.
Sáng hôm sau, Trịnh Vân Hà đến nhà.
Bà ta lục túi xách của tôi, phát hiện tờ kết quả khám bệnh.
Tôi còn chưa kịp giành lại, bà ta đã xé nó ngay trước mặt tôi.
Sau đó, bà ta đặt đơn ly hôn lên bàn.
Mọi chuyện xảy ra nhanh đến mức giống như đã được chuẩn bị từ rất lâu.
Tôi kể lại từng chi tiết.
Sắc mặt Lục Cảnh Thâm càng lúc càng khó coi.
Anh quay sang Tô Nhã.
“Đêm đó, vì sao cô tới nhà tôi?”
Tô Nhã khẽ run.
“Em say.”
“Trợ lý và tài xế đều ở đó.”
“Vì sao cô không để họ đưa về?”
“Em không muốn cha mẹ nhìn thấy em say rượu.”
“Cô có nhà riêng.”
Tô Nhã cắn môi.
“Cảnh Thâm, anh đang nghi ngờ em sao?”
Anh không trả lời cô ta.
Chỉ tiếp tục hỏi:
“Chiếc nhẫn trên tay cô đêm đó là của ai?”
Bàn tay Tô Nhã vô thức co lại.
Chiếc nhẫn cưới năm xưa đã được thay bằng nhẫn đính hôn.
Nhưng dấu vết của chuyện cũ không thể biến mất.
Cô ta nhỏ giọng:
“Dì Trịnh đưa cho em.”
Lục Cảnh Thâm quay sang mẹ mình.
“Vì sao mẹ đưa nhẫn cưới của Hạ An cho cô ấy?”
Trịnh Vân Hà lập tức đáp:
“Bởi vì chiếc nhẫn đó vốn nên thuộc về Nhã Nhã!”
“Gia đình hai bên đã định hôn ước từ khi các con còn nhỏ.”
“Nếu Hạ An không chen vào, người cưới con ba năm trước đã là Nhã Nhã.”
Tôi nghe xong chỉ cảm thấy buồn cười.
Ba năm trước, chính Lục Cảnh Thâm là người đứng dưới trời mưa suốt một đêm để cầu hôn tôi.
Cũng là anh quỳ trước mặt cha mẹ mình, tuyên bố đời này chỉ cưới một người.
Khi đó, Tô Nhã đang ở nước ngoài.
Không ai ép buộc anh.
Không ai bắt anh phải chọn tôi.
Nhưng sau ba năm, tất cả sai lầm lại bị đẩy lên đầu người phụ nữ đã tin lời anh.
Lục Cảnh Thâm siết chặt nắm tay.
“Con hỏi vì sao mẹ lấy nhẫn của vợ con đưa cho người khác.”
Trịnh Vân Hà sững người.
Có lẽ đã rất lâu rồi bà ta không nghe anh gọi tôi là vợ.
Tô Nhã cũng lập tức ngẩng đầu.
“Cảnh Thâm, cô ấy đã là vợ cũ của anh.”
Anh quay sang.
“Cô ấy là vợ tôi vào thời điểm cô đeo chiếc nhẫn đó.”
Tô Nhã cứng đờ.
Hốc mắt cô ta đỏ lên, nhưng lần này Lục Cảnh Thâm không hề mềm lòng.
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng không có chút dao động nào.
Nếu là chín tháng trước, có lẽ tôi sẽ cảm thấy được an ủi.
Tôi sẽ nghĩ cuối cùng anh cũng chịu đứng về phía mình.
Nhưng hiện tại, những lời ấy chỉ còn là sự tỉnh ngộ quá muộn.
Cô y tá lên tiếng:
“Sản phụ cần nghỉ ngơi.”
“Bất kể mọi người có chuyện gì, cũng không nên tiếp tục tranh cãi ở đây.”
Tôi gật đầu.
“Phiền các anh mời họ ra ngoài.”
Bảo vệ lập tức kéo Trịnh Vân Hà về phía cửa.
Bà ta vẫn không cam lòng, vừa đi vừa hét:
“Cảnh Thâm, con không được tin nó!”
“Nó cố tình sinh đứa bé vào lúc này để phá hôn lễ!”
Tôi nhìn bóng lưng bà ta.
“Ngày dự sinh của tôi được bác sĩ xác định từ hơn tám tháng trước.”
“Không ai có khả năng chọn đúng ngày chuyển dạ chỉ để phá hôn lễ của con trai bà.”
Trịnh Vân Hà nghẹn lại.
Tô Nhã vẫn đứng im.
Tôi nhìn cô ta.
“Cô cũng ra ngoài.”
Cô ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“Hạ An, dù đứa trẻ thật sự có quan hệ với Cảnh Thâm, cô cũng không nên dùng nó làm công cụ.”
“Công cụ?”
Tôi ôm con gái sát hơn.
“Người từ lúc bước vào đến giờ liên tục nghi ngờ huyết thống của con bé là cô.”
“Người nói tôi dùng con để phá đám cưới cũng là cô.”
“Còn tôi chưa từng yêu cầu Lục Cảnh Thâm nhận con.”
“Vậy rốt cuộc ai mới là người dùng đứa trẻ làm công cụ?”
Tô Nhã không trả lời được.
Tôi tiếp tục:
“Cô muốn cưới anh ta thì cứ cưới.”
“Đừng kéo mẹ con tôi vào.”
“Từ lúc ký tên ly hôn, tôi đã không còn hứng thú với bất kỳ người nào trong nhà họ Lục.”
Câu nói ấy khiến gương mặt Lục Cảnh Thâm thoáng co giật.
Anh khàn giọng:
“Hạ An, em nói như vậy là có ý gì?”
“Tôi nói chưa đủ rõ sao?”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Anh kết hôn với ai, sống thế nào, có bao nhiêu đứa con đều không liên quan đến tôi.”
“Con gái tôi cũng không liên quan đến anh.”
Anh bước tới.
“Nhưng con bé có thể là con anh.”
“Vậy thì sao?”
Tôi lạnh nhạt hỏi lại.
“Chỉ vì có chung huyết thống, những gì anh đã làm suốt chín tháng qua đều có thể xóa bỏ sao?”
“Lúc tôi bị dọa s/ảy th/ai, anh đang đưa Tô Nhã đi xem váy.”
“Lúc tôi nằm viện truyền dịch, anh đang cùng cô ta đi nghỉ dưỡng.”
“Lúc tôi một mình làm thủ tục khám thai, anh chưa từng hỏi tôi sống ở đâu.”
“Đến hôm nay, anh gọi điện chỉ để khoe mình sắp cưới.”
“Bây giờ nhìn thấy đứa trẻ, anh mới nhớ mình có thể là cha của nó.”
Tôi mỉm cười.
“Lục Cảnh Thâm, trên đời này không có chuyện tiện lợi như vậy.”