Hôn lễ vẫn được Trịnh Vân Hà tuyên bố sẽ tổ chức đúng ngày.
Bà ta cho rằng hủy cưới vào lúc này đồng nghĩa thừa nhận nhà họ Lục có lỗi.
Nhà họ Tô cũng không muốn rút lui.
Dự án hai bên đã ký hợp đồng sơ bộ.
Thiệp mời đã gửi đi.
Khách sạn đã đặt.
Tin tức về cuộc hôn nhân liên minh được công bố từ nhiều tháng trước.
Đối với hai gia đình ấy, hôn lễ không liên quan đến tình cảm.
Chỉ liên quan đến lợi ích.
Ba ngày trước lễ cưới, Tô Nhã đăng một bức ảnh chụp giấy siêu âm.
Kèm theo dòng trạng thái:
“Giữa những ngày khó khăn, con là món quà lớn nhất.”
Cô ta tuyên bố mình đã mang thai.
Dư luận lập tức bị chia thành hai phía.
Một số người bắt đầu thương cảm cô ta.
Họ nói dù quá khứ có chuyện gì, đứa trẻ trong bụng Tô Nhã cũng vô tội.
Họ còn cho rằng Lục Cảnh Thâm nên giữ lời hứa kết hôn để chịu trách nhiệm.
Tôi nhìn tấm ảnh siêu âm rất lâu.
Không phải vì tức giận.
Mà vì cảm thấy có gì đó không đúng.
Góc phải của giấy siêu âm có một dãy số bị làm mờ.
Nhưng tên cơ sở y tế vẫn còn nhìn thấy một phần.
Tôi gửi ảnh cho Giang Dực.
“Kiểm tra giúp tôi.”
Anh hỏi:
“Em nghi ngờ giấy giả?”
“Không biết.”
“Tôi chỉ cảm thấy nếu cô ta thật sự mang thai, Trịnh Vân Hà sẽ không cần vội vàng ép tôi biến mất chín tháng trước.”
“Bà ta vốn coi trọng cháu nối dõi hơn tất cả.”
“Có thể thời điểm đó Tô Nhã chưa mang thai.”
“Tôi biết.”
Tôi phóng to tấm ảnh.
“Nhưng ngày ghi trên giấy là hai tháng trước.”
“Nếu cô ta có thai từ hai tháng trước, tại sao đến khi kết quả giám định của con gái tôi xuất hiện mới công bố?”
Giang Dực đáp:
“Anh sẽ điều tra.”
Tối hôm ấy, Lục Cảnh Thâm xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Bảo vệ khu dân cư không cho anh vào.
Anh đứng bên ngoài suốt hai giờ.
Cuối cùng, Giang Dực phải ra gặp.
Sau đó anh gọi cho tôi.
“Anh ta nói muốn gặp em về chuyện quyền nuôi con.”
Tôi lập tức hiểu.
“Anh ta định kiện?”
“Chưa nói thẳng.”
“Nhưng luật sư của nhà họ Lục đã bắt đầu thu thập hồ sơ.”
Tôi nhìn con gái đang ngủ.
Trong lòng không hề hoảng loạn.
“Vậy chuẩn bị đi.”
Giang Dực hỏi:
“Em muốn chủ động nộp đơn yêu cầu xác định quyền trực tiếp nuôi dưỡng?”
“Đúng.”
“Đồng thời xin lệnh cấm tiếp cận tạm thời đối với Trịnh Vân Hà.”
“Bà ta từng đe dọa sự an toàn của thai nhi.”
“Hiện tại lại công khai yêu cầu nhận cháu.”
“Tôi không tin bà ta.”
Giang Dực đáp:
“Anh đã chuẩn bị gần xong.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Anh biết tôi sẽ làm vậy?”
“Biết.”
Giọng anh có chút bất đắc dĩ.
“Em chưa bao giờ chờ người khác đánh tới cửa mới phản ứng.”
Ngày hôm sau, đơn của tôi được nộp.
Cùng ngày, tòa án tiếp nhận yêu cầu bảo vệ thông tin của trẻ vị thành niên.
Nhà họ Lục lập tức nhận được thông báo.
Không lâu sau, Lục Cảnh Thâm gọi bằng một số lạ.
Tôi vừa nghe máy, giọng anh đã vang lên:
“Anh không định cướp con khỏi em.”
“Vậy luật sư của anh thu thập hồ sơ để làm gì?”
Anh im lặng.
Tôi bật cười.
“Lục Cảnh Thâm, anh vẫn giống hệt trước kia.”
“Miệng nói một đằng, sau lưng chuẩn bị một nẻo.”
“Anh chỉ muốn có quyền thăm con.”
“Có thể thông qua tòa án.”
“Anh muốn nói chuyện với em.”
“Không có gì để nói.”
“Hạ An.”
Giọng anh khàn đặc.
“Anh đã hủy hôn.”
Tôi hơi dừng lại.
Không phải vì bất ngờ.
Mà vì chỉ còn ba ngày nữa là tới lễ cưới.
“Trịnh Vân Hà đồng ý sao?”
“Không cần bà ấy đồng ý.”
“Còn đứa trẻ trong bụng Tô Nhã?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc lâu sau, anh mới nói:
“Anh chưa từng chạm vào cô ấy.”
Tôi nhìn màn mưa ngoài cửa sổ.
“Vậy anh nên đi hỏi cô ta đứa trẻ là của ai.”
“Anh đã yêu cầu xét nghiệm.”
“Cô ấy từ chối.”
Tôi không có hứng thú nghe tiếp.
“Đó là chuyện giữa hai người.”
“Sau này đừng gọi cho tôi vì những chuyện này.”
“Hạ An.”
Anh vội vàng gọi lại.
“Anh và cô ấy chưa từng có quan hệ.”
“Từ đầu đến cuối, người anh phản bội chỉ là em.”
Tôi hơi nhíu mày.
Anh tiếp tục:
“Anh không ngủ với cô ấy.”
“Nhưng anh đã để cô ấy bước vào cuộc hôn nhân của chúng ta.”
“Anh để mẹ làm nhục em.”
“Để em một mình chịu tất cả.”
“Anh biết những chuyện ấy không nhẹ hơn việc phản bội thể xác.”
Tôi không ngờ anh có thể nói ra điều này.
Nhưng sự tỉnh táo của anh đến quá muộn.
“Tốt.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Ít nhất anh đã hiểu mình sai ở đâu.”
“Nhưng hiểu không đồng nghĩa được tha thứ.”
Tôi cúp máy.