Ngày vốn được chọn làm lễ cưới vẫn đến.
Khách sạn nơi tổ chức hôn lễ có hàng trăm phóng viên đứng bên ngoài.
Nhà họ Lục chưa từng chính thức thông báo hủy cưới.
Nhà họ Tô cũng tuyên bố mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường.
Tô Nhã mặc váy cưới xuất hiện đúng giờ.
Gương mặt cô ta được trang điểm hoàn hảo.
Trịnh Vân Hà mặc lễ phục màu đỏ, đứng trước cửa đón khách.
Chỉ có chú rể chưa xuất hiện.
Tôi không tới.
Tôi đang ở nhà ôm con gái, xem buổi phát trực tiếp do một phóng viên mở bên ngoài khách sạn.
Mười một giờ.
Lục Cảnh Thâm vẫn không đến.
Mười một giờ mười lăm phút.
Khách mời bắt đầu bàn tán.
Mười một giờ ba mươi phút, cửa đại sảnh cuối cùng cũng mở.
Lục Cảnh Thâm xuất hiện.
Anh mặc vest đen.
Nhưng không đeo hoa chú rể.
Phía sau anh là luật sư của tập đoàn và vài nhân viên an ninh.
Trịnh Vân Hà lập tức bước tới.
“Sao bây giờ con mới đến?”
“Buổi lễ sắp bắt đầu rồi.”
Lục Cảnh Thâm không nhìn bà ta.
Anh đi thẳng lên sân khấu.
Tô Nhã cầm bó hoa, sắc mặt tái nhợt.
“Cảnh Thâm.”
Anh nhận lấy micro từ tay người dẫn chương trình.
Cả đại sảnh nhanh chóng yên tĩnh.
“Hôn lễ hôm nay bị hủy.”
Chỉ một câu đã khiến tất cả khách mời sửng sốt.
Tô Nhã run lên.
“Anh đang nói gì vậy?”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô ta.
“Tôi đã nói với cô từ ba ngày trước.”
“Đám cưới không thể tiếp tục.”
Hốc mắt cô ta đỏ bừng.
“Nhưng em đang mang thai con của anh.”
Anh lấy từ túi áo ra một tập giấy.
“Tôi chưa từng có quan hệ với cô.”
“Đứa trẻ không thể là của tôi.”
Cả hội trường lập tức xôn xao.
Tô Nhã lùi lại một bước.
“Anh mất trí rồi sao?”
“Chúng ta đã uống rượu ở khách sạn hai tháng trước.”
“Anh không nhớ là chuyện của anh.”
Lục Cảnh Thâm đặt tài liệu lên bàn.
“Đêm đó tôi bị dị ứng rượu và được đưa vào bệnh viện lúc chín giờ bốn mươi.”
“Camera, hồ sơ cấp cứu và lời khai của trợ lý đều đầy đủ.”
“Cô rời khách sạn lúc mười giờ mười lăm.”
“Giữa chúng ta không xảy ra chuyện gì.”
Tô Nhã trắng bệch.
Trịnh Vân Hà lập tức bước lên sân khấu.
“Cảnh Thâm, chuyện riêng về nhà nói!”
“Đừng làm mất mặt hai gia đình trước khách mời.”
Anh quay sang nhìn mẹ mình.
“Mẹ đã biết đứa trẻ không phải của con?”
Trịnh Vân Hà cứng người.
“Con nói linh tinh gì vậy?”
“Báo cáo siêu âm là mẹ tìm người làm.”
Mọi tiếng bàn tán trong hội trường đồng loạt ngừng lại.
Tô Nhã đánh rơi bó hoa.
Lục Cảnh Thâm mở một đoạn ghi âm.
Giọng nói trong đó là của Trịnh Vân Hà.
“Nhã Nhã, chỉ cần con nói có thai, Cảnh Thâm sẽ không thể hủy cưới.”
“Đợi kết hôn xong rồi tính.”
“Nếu cần, chúng ta tìm người làm giấy siêu âm trước.”
Giọng Tô Nhã vang lên:
“Nhưng sau này phải giải thích thế nào?”
“Cứ nói s/ảy th/ai.”
“Chuyện đó rất bình thường.”
“Chỉ cần con bước vào nhà họ Lục, những chuyện khác đều không quan trọng.”
Đoạn ghi âm vừa phát xong, cả hội trường lập tức vỡ òa.
Phóng viên bên ngoài nhận được tin, liên tục đưa tin trực tiếp.
Tô Nhã lao tới giật micro.
“Đoạn ghi âm là giả!”
Lục Cảnh Thâm tránh sang một bên.
“Người ghi âm là quản gia nhà họ Lục.”
“Bà ấy đã làm việc trong nhà hai mươi năm.”
“Chính mẹ đuổi bà ấy sau khi phát hiện bà ấy nghe thấy chuyện này.”
Trịnh Vân Hà nhìn con trai, môi run rẩy.
“Con điều tra mẹ?”
“Con chỉ muốn biết mẹ còn giấu bao nhiêu chuyện.”
Anh lấy ra một tập hồ sơ khác.
“Ba năm trước, mẹ nói Tô Nhã ra nước ngoài vì tôi từ chối hôn ước, khiến cô ấy mắc bệnh trầm cảm.”
“Không đúng.”
“Cô ta ra nước ngoài vì có quan hệ với một người đàn ông đã kết hôn.”
“Gia đình phải đưa cô ta đi để tránh tai tiếng.”
“Chín tháng trước, mẹ nói Hạ An không thể mang thai.”
“Cũng không đúng.”
“Bản kiểm tra mà mẹ đưa cho tôi đã bị cắt mất trang kết luận.”
“Bác sĩ chỉ nói cô ấy có nội tiết không ổn định, cần điều trị.”
“Không hề nói vô sinh.”
Tô Nhã lắc đầu.
“Không phải em.”
“Những chuyện ấy đều do dì Trịnh làm.”
Trịnh Vân Hà lập tức quay sang.
“Mày nói gì?”
Tô Nhã khóc lớn.
“Là dì bảo tôi đeo nhẫn của Hạ An.”
“Là dì nói chỉ cần khiến cô ấy hiểu lầm, cô ấy sẽ tự rời đi.”
“Đoạn ghi âm về việc mang thai giả cũng là dì ép tôi.”
Trịnh Vân Hà tức đến run người.
“Rõ ràng là mày chủ động đề nghị!”
“Tại sao mày lại đổ hết lên đầu tao?”
Hai người từng thân thiết như mẹ con lập tức cắn xé nhau trước hàng trăm khách mời.
Một người nói đối phương chủ động quyến rũ.
Người còn lại nói đối phương tham tiền.
Tô Nhã còn tiết lộ Trịnh Vân Hà đã nhiều lần chuyển tài sản của tập đoàn sang tài khoản cá nhân để chuẩn bị cho hôn lễ.
Trịnh Vân Hà liền công khai chuyện nhà họ Tô đang nợ nần, muốn dùng cuộc hôn nhân này để cứu công ty.
Khách mời đứng xung quanh lần lượt rời đi.
Không ai muốn tiếp tục chứng kiến một hôn lễ đã biến thành cuộc vạch mặt.
Cha của Tô Nhã bước lên sân khấu, tát cô ta một cái.
“Mày làm mất sạch mặt mũi nhà họ Tô!”
Tô Nhã ôm mặt, bật cười điên dại.
“Cha có tư cách nói tôi sao?”
“Chính cha bảo tôi bằng mọi giá phải cưới Lục Cảnh Thâm.”
“Cha nói nếu không có tiền của nhà họ Lục, cả nhà chúng ta sẽ phá sản!”
Người đàn ông lập tức tái mặt.
Đúng lúc ấy, cửa đại sảnh lại mở.
Giang Dực dẫn theo hai nhân viên tòa án bước vào.
Anh mặc vest đen, cầm một tập tài liệu.
Tôi không hề bảo anh tới.
Nhưng thời điểm xuất hiện của anh hoàn hảo đến mức không thể tốt hơn.
Anh đi thẳng đến trước mặt Trịnh Vân Hà.
“Bà Trịnh.”
“Đây là lệnh cấm tiếp cận tạm thời.”
“Bà không được phép tới gần cô Hạ An và con gái cô ấy trong phạm vi năm trăm mét.”
“Đồng thời, bà đã bị khởi kiện vì hành vi xâm phạm danh dự, đe dọa và tiết lộ thông tin riêng tư.”
Trịnh Vân Hà nhìn văn bản trước mặt.
“Không thể nào!”
“Tôi là bà nội của đứa trẻ!”
Giang Dực lạnh nhạt đáp:
“Quan hệ huyết thống không cho phép bà đe dọa người mẹ khi đang mang thai.”
“Cũng không cho phép bà công khai xúc phạm một tr/ẻ s/ơ s/i/nh.”
Trịnh Vân Hà quay sang Lục Cảnh Thâm.
“Con nói gì đi!”
“Con để người ngoài bắt nạt mẹ sao?”
Lục Cảnh Thâm nhìn bà ta rất lâu.
Sau đó, anh tháo chiếc ghim cài áo mang biểu tượng nhà họ Lục, đặt xuống bàn.
“Từ hôm nay, mẹ không còn giữ bất kỳ chức vụ nào trong tập đoàn.”
“Những khoản tiền mẹ tự ý chuyển đi sẽ bị kiểm toán.”
“Con đã sắp xếp một căn nhà khác.”
“Sau này mẹ không được quay lại nơi ở của con.”
Trịnh Vân Hà lùi lại, suýt ngã xuống.
“Mày đuổi mẹ?”
“Vì một người phụ nữ đã ly hôn với mày?”
Lục Cảnh Thâm lắc đầu.
“Không phải vì Hạ An.”
“Mà vì những việc mẹ đã làm.”
“Ba năm qua, con đã dung túng mẹ quá lâu.”
Trịnh Vân Hà bật khóc.
Nhưng không một ai tiến lên đỡ bà ta.
Buổi phát trực tiếp kết thúc ở cảnh nhân viên khách sạn tháo tấm bảng cưới.
Tên Lục Cảnh Thâm và Tô Nhã được gỡ xuống.
Hoa tươi phủ kín đại sảnh trở thành đống trang trí vô nghĩa.
Tôi tắt màn hình.
Trong nôi, con gái vừa tỉnh giấc.
Con bé chớp đôi mắt đen nhánh nhìn tôi.
Tôi cúi xuống bế con lên.
“Không có gì đáng xem cả.”
“Mẹ con mình đi ngủ thôi.”