Cầm tiền thì phải làm việc.
Ngay cái ngày nhận được ngân phiếu của Thẩm Kinh Hàn, ta đã đổi địa điểm gặp mặt ông chủ tửu lâu Phúc Lai, sau đó đóng cửa trà lâu Bách Thúy.
Bề ngoài là đóng cửa trà lâu Bách Thúy, thực chất là ta đã mời thợ giỏi nhất về để tân trang mở rộng.
Chị đây!
Có tiền!
Mặc sức mà vung vẩy!
Ha ha ha ha ha!
Khương Chi Sóc? Khương Chi Sóc là ai? Không quen biết ha ha ha.
Tối hôm đó sau khi Khương Chi Sóc hoàn thành nhiệm vụ, đang định vội vã chạy đến tửu lâu thì lại bị Thẩm Kinh Hàn giữ lại sắp xếp hồ sơ ảnh vệ mất một canh giờ.
Khó khăn lắm mới sắp xếp xong hồ sơ, Khương Chi Sóc ngay cả quần áo dạ hành cũng không kịp thay, bay qua nóc nhà chạy trên vách tường bụi bặm dặm trường chạy đến Tụ Đức Các của tửu lâu Phúc Lai.
Ngay cả cặn đĩa cũng chẳng thấy đâu.
Khương Chi Sóc: ...Bà tỷ cũng không cần tuyệt tình đến thế chứ... bây giờ cũng chỉ mới qua giờ Tý được một nén hương thôi mà...
Khương Chi Sóc lười đi cầu thang, lại lộn nhào qua cửa sổ nhảy xuống đất, hướng về phía trà lâu Bách Thúy mà đi.
Bây giờ chỉ đành cầu nguyện tỷ tỷ có gói ghém chút thức ăn thừa mang về trà lâu, như vậy chí ít vẫn còn có thể...
...
Khương Chi Sóc không dám tin mà dụi dụi mắt.
Lại vuốt mặt một cái.
Chuyện... chuyện gì thế này...
Có... có nhìn lầm không...
Bên ngoài cửa trà lâu Bách Thúy tại sao lại dán niêm phong...
Khương Chi Sóc không cam tâm mà sáp lại gần nhìn kỹ xem cho rõ:
Trà lâu Bách Thúy từ hôm nay đóng cửa vô thời hạn...
Khương Chi Sóc quệt chút nước bọt cẩn thận chọc thủng một lỗ trên giấy dán cửa sổ, ngó vào trong.
Tất cả bàn ghế đều đã được chuyển đi sạch, đại sảnh trống huếch trống hoác... thậm chí còn có cả mạng nhện do ta cố ý giăng ra...
Làm! Sao! Có! Thể! Như! Vậy!
Hai chân Khương Chi Sóc nhũn ra, ngồi phịch xuống bậc thềm đá trước cửa tửu lâu.
"Tỷ tỷ ruột thịt của ta ơi... Tỷ đi đâu rồi..."
Lúc này ta, đang đứng bên cửa sổ trên lầu ba của khách điếm đối diện trà lâu Bách Thúy nhìn đệ ấy.
Đệ đệ thân yêu à, đừng trách tỷ tỷ nhẫn tâm, không bỏ được đệ đệ thì sao vớt được tiền, cùng lắm thì đợi số tiền đó về tay tỷ chia cho đệ một ít.
Không tìm thấy ta, Khương Chi Sóc thất hồn lạc phách quay về Lăng Tiêu Các.
"Tình cờ" gặp ngay Thẩm Kinh Hàn cũng vừa đi làm việc về.
"Có câu nói tình ái mê hoặc lòng người, chỉ có đoạn tuyệt tình ti, mới có thể toàn tâm hướng võ, ngộ được đại đạo chí tôn." Thẩm Kinh Hàn cố ý nói.
Khương Chi Sóc: ?? Tình với ái cái gì? Đại đạo chí tôn cái gì chứ? Ta chỉ cần tỷ tỷ thôi hu hu hu!
Đương nhiên, mấy lời này đệ ấy làm sao dám nói ra khỏi miệng.
Ừm ừm, nhìn tông chủ giống như vừa bị bắt đi xem mắt đám thứ tám mươi tám vậy, tốt nhất là không nên cãi lại ừm ừm ừm.
Khương Chi Sóc có vẻ vô cùng cao EQ nhưng thực chất lại ông nói gà bà nói vịt mà nghĩ.
Đệ ấy cho rằng Thẩm Kinh Hàn là do tự mình xem mắt không suôn sẻ, nửa điểm cũng không liên kết việc tỷ tỷ lỗi hẹn đóng cửa trà lâu Bách Thúy với câu nói mà Thẩm Kinh Hàn cố tình nhắc nhở đệ ấy.
...
"Tô tiểu thư, từ hôm nay trở đi, nô tỳ chính là thị nữ thiếp thân của ngài, tông chủ của chúng tôi có dặn cô có việc gì cứ tận tình sai bảo nô tỳ."
Để đảm bảo ta thực sự giữ đúng lời hứa, trước lúc đi Thẩm Kinh Hàn đã để lại một người, mang tiếng mĩ miều là để lại một nha hoàn bảo vệ ta, thực chất là để giám thị không cho ta liên lạc với Khương Chi Sóc.
Ây da, tới sớm không bằng tới đúng lúc.
Ta lặng lẽ gạch bỏ dòng chữ "Mỗi tháng chi ra hai mươi lạng bạc thuê một hộ viện" trong sổ sách.
Việc buôn bán của trà lâu ngày một phất lên, vốn dĩ ta đã định thuê vài hộ vệ có võ công, hành động này của Thẩm Kinh Hàn đúng là hợp ý ta.
"Ngươi... tên là gì vậy?" Ta ngắt một quả nho bỏ vào miệng.
"Tại hạ... nô tỳ tên là Kim Cúc."
"Kim Cúc? ...Kim Tụ! Tốt tốt tốt! Cái tên rất hay!"
Kim tới kim tới, vàng bạc rơi hết vào túi ta! Ha ha ha ha!