Ngày đầu tiên cắt đứt liên lạc với Khương Chi Sóc, trùng hợp lại đúng vào ngày Khương Chi Sóc được phát lương hàng tháng.
Khương Chi Sóc không chạy đến giao hết ngân lượng cho ta bảo quản như mọi khi, còn cảm thấy có chút không quen.
"Kim Cúc, ta muốn ăn gà quay của Túy Tiên Cư, món gà của ngày hôm nay hàng tháng là vị vải thiều mật ong phiên bản giới hạn, phải xếp hàng một canh giờ lận đó." Ta nằm trên giường êm nói.
"Hồng Nhụy bận đi sắm sửa trạch viện mới cho ta rồi, ngươi có thể đi mua thay ta được không."
"Không được, tông chủ dặn dò, phải túc trực bên cạnh bảo vệ Tô tiểu thư không rời nửa bước, lỡ như ta vừa đi ngài liền lén lút gặp mặt Phong Sóc thì sao."
"..." Không ngờ một cô nương nhỏ tuổi vậy mà cũng khá cổ hủ...
"Nhưng mà ta rất muốn ăn nha~ Trước kia cứ vào giờ này đều là Phong Sóc xếp hàng mua giúp ta~ Đến buổi chiều là ta được ăn rồi~" Ta trở mình trên giường.
Kim Cúc sững sờ mất vài giây: "Nô tỳ đi xin chỉ thị của tông chủ một chút."
Vừa nói vừa thả một con bồ câu bay đi.
Thẩm Kinh Hàn đang giám sát Huyền Dạ Tư tập luyện tăng cường, thấy có thư đưa tới liền ngoắc tay: "Nghỉ ngơi một nén hương."
Sau đó mở tờ giấy ra.
Tiếp theo là cạn lời trong giây lát với dòng chữ "Tô muốn ăn gà quay vị vải thiều mật ong phiên bản giới hạn ở phía tây thành".
Vừa quay đầu lại liền phát hiện Khương Chi Sóc đã rề rà lê từng bước nhỏ sáp lại gần hắn rồi.
Thẩm Kinh Hàn vội vàng cất kỹ tờ giấy đi, "Chuyện gì?"
Khương Chi Sóc bị phát hiện, ấp a ấp úng nói: "Tông... tông chủ, thuộc hạ muốn xin nghỉ buổi chiều... bài huấn luyện bị tụt lại hôm nay ngày mai thuộc hạ sẽ bù vào..."
Hôm nay tiệm gà ở thành tây sẽ ra mắt gà quay vị vải thiều mật ong phiên bản giới hạn, đó là món tỷ tỷ thích nhất, đệ ấy đến đó thử vận may biết đâu nhìn thấy Hồng Nhụy bên cạnh tỷ tỷ, cũng sẽ biết tỷ tỷ đang ở đâu.
"Không được phép!" Thẩm Kinh Hàn quát to một tiếng.
"Huấn luyện tăng cường hôm nay là buổi tập huấn then chốt về mức độ phối hợp của toàn bộ Huyền Dạ Tư, không ai được phép xin nghỉ!"
Khương Chi Sóc dở khóc dở cười: "Tông chủ... nhưng mà..."
"Toàn thể nghe lệnh, mang vác vật nặng chạy dã ngoại hai mươi dặm, chuẩn bị!" Thẩm Kinh Hàn bày ra vẻ mặt nghiêm túc ra khẩu lệnh, giây tiếp theo liền bước ra khỏi Lăng Tiêu Các, nhanh chóng giục ngựa phi thẳng đến thành tây.
Hắn tìm mấy vòng, thậm chí còn gạt bỏ thể diện mà đi hỏi Lục di mẫu.
Lục di mẫu mặt mày rạng rỡ: "Cái tiệm đó hôm nay là khó xếp hàng nhất, khẩu vị lại đa phần được các cô nương tiểu thư ưa thích, có phải là đã có người trong mộng rồi không?"
...
Thẩm Kinh Hàn: "...Hoàn toàn không có."
Nói xong liền đội luôn vẻ mặt không tin của Lục di mẫu nhà hắn đi xếp hàng mất một canh giờ, mua được một con gà quay.
Ta vẫn đang nằm ườn trên giường, một canh giờ rưỡi sau, trước cửa sổ phòng ta đột nhiên xuất hiện một bóng người, dọa Kim Cúc sợ tới mức rút đao ra.
Bóng người đến gần mới phát hiện ra là Thẩm Kinh Hàn khuôn mặt lạnh như băng sương.
Kim Cúc: ...?
Thẩm Kinh Hàn: "Gà quay vị vải thiều mật ong của cô, mua tới rồi, ăn đi."
"Thẩm tông chủ..." Khóe miệng ta giật giật.
"Mau ăn đi, đừng hòng suy nghĩ đến chuyện làm phiền Khương Chi Sóc nữa, hôm nay đệ ấy đang tập huấn tăng cường, không được phép làm phiền."
Ta lập tức bật dậy khỏi giường đoạt lấy con gà quay mà ta hằng mong mỏi từ tay Thẩm Kinh Hàn, xé một miếng đùi rồi bắt đầu gặm.
"Ngoàm ngoàm ngoàm ngoàm ngoàm ngoàm ngoàm..."
"Thẩm tông chủ... phiền ngài đại giá rồi... vừa chiếu cố Khương Chi Sóc... lại còn mua gà quay cho ta... hạnh phúc quá... cả nhà chúng ta đều cảm tạ ngài..."
Ta nhai nhồm nhoàm con gà quay mà nói năng lúng búng không rõ chữ, lúc ta chợt ý thức lại được, thì bốn chữ "cả nhà chúng ta" đã buột miệng thốt ra.
!
Ta cẩn thận nhìn sắc mặt Thẩm Kinh Hàn, quả nhiên đã sa sầm xuống.
Mẹ mẹ mẹ mẹ mẹ ơi!
Thẩm Kinh Hàn không nói lấy một lời, quay đầu bước đi.
Ta gào thét trong lòng: "Phiếu cơm! Hu hu hu! Phiếu cơm đừng đi!!"
Tâm trạng của Thẩm Kinh Hàn xoay người bỏ đi thực ra rất phức tạp.
Bởi vì hắn đột nhiên phát hiện, tâm trạng sa sút trong chớp nhoáng vừa rồi của hắn không phải là vì Tô Ngưng Vãn lại định đi sai bảo Khương Chi Sóc, mà là vì bốn chữ "cả nhà chúng ta" của Tô Ngưng Vãn kia.
Cô ta và Khương Chi Sóc đã...
Bền chắc không thể phá vỡ...
Thân thiết như người một nhà thế sao?
Khuôn mặt Lục di mẫu hiện lên trước mắt Thẩm Kinh Hàn: "Không lẽ là... có người trong mộng rồi...?"