Hiệu suất làm việc của Hồng Nhụy cực kỳ nhanh gọn, mới có hai ngày đã tìm được một ngôi nhà phù hợp, chúng ta nhanh chóng dọn vào ở.
Ngày thứ hai sau khi dọn vào nhà mới, Hồng Nhụy khóc sướt mướt chạy tới tìm ta.
"Cô nương..."
Ta kéo tay em ấy lại, hỏi rõ ngọn ngành mọi chuyện.
Thì ra là gặp phải cậu ruột ở nhà mẹ đẻ, bức ép em ấy đi xem mắt.
Lúc trà lâu Bách Thúy còn mở cửa kinh doanh, bọn họ đã cậy nhờ việc Hồng Nhụy ở bên cạnh ta mà cáo mượn oai hùm suốt bao nhiêu năm, nể mặt Hồng Nhụy nên ta vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ.
Bây giờ trà lâu đóng cửa rồi, bọn họ tưởng ta đã đắc tội với kẻ thù nào đó, liền vội vã muốn gả Hồng Nhụy đi để bòn rút chút giá trị cuối cùng của em ấy.
Lòng dạ thật là tàn nhẫn mà.
"Cô nương... cầu xin ngài cứu em... em không muốn gả chồng..."
"Đừng lo, ta sẽ giúp em, đi gặp tên đàn ông sắp cưới em xem sao." Ta nắm tay Hồng Nhụy, mang theo em ấy bước ra ngoài.
Kim Cúc do Thẩm Kinh Hàn phái tới hôm nay trùng hợp ăn hồng bị đau bụng, bứt rứt chạy về thì chỉ nghe được nửa câu sau.
"...Cái gì... muốn gả chồng?"
Kim Cúc tức tốc thả bồ câu đưa thư: "Tô muốn gả chồng, mau!"
Thả bồ câu xong thì vội vàng bám theo ra ngoài.
Thẩm Kinh Hàn lần này hành động vô cùng nhanh chóng, chỉ vỏn vẹn hai nén hương, hắn đã chạy tới nơi.
"Cô ta đâu?" Thẩm Kinh Hàn hạ giọng hỏi Kim Cúc.
"Tô tiểu thư ở vị trí thứ hai bên cửa sổ trên lầu hai..." Kim Cúc còn chưa nói dứt lời, Thẩm Kinh Hàn đã lao vọt lên.
Hồng Nhụy đội nón lá tre ngồi ở bàn bên cạnh, ta thay thế vị trí của Hồng Nhụy, giúp em ấy đi xem mắt.
Ngồi đối diện là người được gọi là "lương phối cực kỳ cực kỳ tốt" trong miệng cậu ruột của Hồng Nhụy.
"Hồng Nhụy cô nương phải không, cô trước đây là nha hoàn thiếp thân của bà chủ Tô ở trà lâu Bách Thúy nhỉ, có điều cái cô Tô Ngưng Vãn đó không biết chọc phải ai mà trà lâu Bách Thúy phải đóng cửa rồi, cô theo cô ta cũng chẳng xơ múi được chút lợi lộc gì đâu. Không bằng gả cho ta, ta đang kinh doanh một quầy thịt lợn ở Đông Nhai, lợi nhuận mỗi ngày cũng khá lắm, dịp lễ Tết còn có nội tạng lợn để ăn, cô theo ta cùng mổ lợn, đảm bảo bữa nào cũng có đồ mặn..."
Bàn tay bưng chén trà của ta đang run rẩy, biểu cảm trên mặt suýt chút nữa thì sượng trân.
Tên đó vẫn còn tự cố nói luyên thuyên:
"Còn nữa, cái cô Tô Ngưng Vãn kia, khuê nữ chân yếu tay mềm thì sao có thể kinh doanh được một trà lâu lớn đến vậy, bây giờ quả nhiên sập tiệm rồi, phụ nữ quả nhiên là không nên ra ngoài vứt đầu lộ diện, cứ nên ở nhà tướng phu giáo tử thôi, sau này cô gả cho ta, phải đẻ cho ta thật nhiều tiểu tử mập mạp, để cho nhà ta nhân đinh hưng vượng..."
Ta thật sự là nghe không lọt tai nổi nữa, đang định hắt luôn cốc nước trà vào mặt hắn rồi tát cho hắn một cái thật đau, thì đã bị người khác giành trước.
Tên "đầu heo" kia bị hắt một mặt nước trà, trên mặt bóng nhẫy giống như ứa ra mỡ vậy.
"Ngươi..." Hắn ré lên: "Ngươi định làm gì?!"
Ta ngoái đầu lại, chỉ thấy Thẩm Kinh Hàn mặt lạnh như băng đang nhón lấy chiếc chén đi tới, trên người đeo mấy chuỗi hạt trân châu, leng keng loong coong, hệt như chim công xòe đuôi.
Hắn dường như liếc mắt nhìn ta và Hồng Nhụy ở bàn bên cạnh một cái, rồi mới nhìn sang tên đàn ông xem mắt kia.
"Ngươi muốn cưới cô ta?" Hắn cười khẩy: "Vậy ngươi có biết, cô ta đã bị ta bỏ ra bao nhiêu tiền thu mua rồi không?"
"Ngươi...?" Nam nhân kia sững sờ.
"Năm triệu lạng bạc." Thẩm Kinh Hàn tiện tay ném chén trà xuống đất.
"Ngươi muốn xem mắt với cô ta cũng được, sáu triệu lạng bạc, một đồng cũng không được thiếu, nếu không..."
Sắc mặt tên đầu heo trong chớp mắt trắng bệch.
Hai tay hắn run rẩy, lớp thịt mỡ trên má cũng run lẩy bẩy không ngừng, trông vừa buồn nôn vừa buồn cười.
"Chuyện này... cũng không ai báo trước cho ta biết cả..." Tên đầu heo co cẳng bỏ chạy:
"Cáo từ cáo từ."
Ta nhìn bóng lưng tên đầu heo đi xa, trong lòng khoan khoái không thôi, nhìn sang Thẩm Kinh Hàn cũng thấy thuận mắt hơn hẳn.
Thẩm Kinh Hàn ngồi xuống đối diện ta, vô cùng ghét bỏ nhìn chén trà mà tên đàn ông trước đó đã dùng qua.
"Tô Ngưng Vãn, cô cứ vậy mà đi một mình không đem theo hộ vệ nào sao?"
Thẩm Kinh Hàn chằm chằm nhìn ta: "Ngay cả Kim Cúc cũng không mang theo."
Ta tự rót cho mình một ly trà nhấp một ngụm, suýt thì nôn ra.
Loại trà rác rưởi gì thế này không bằng một phần mười trà lâu Bách Thúy của ta, trà mới trà cũ trộn lẫn đem bán, lấy hàng kém chất lượng lấp liếm, cứ đánh cược vào việc thực khách không nếm ra được.
"Chỉ là một gã đàn ông thôi, đoán chắc hắn cũng chẳng dám dấy lên sóng gió gì giữa thanh thiên bạch nhật."
"Tô Ngưng Vãn, cầm tiền của ta thì phải an phận một chút, chân trước vừa mới cắt đứt với Khương Chi Sóc chân sau đã vội vã tìm nhà khác, nếu như cô xảy ra chuyện gì... lỡ như cô gây ra trò hề gì..."
Ta ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Thẩm Kinh Hàn: "Ngài không tưởng hôm nay ta đi xem mắt đó chứ..."
Động tác của Thẩm Kinh Hàn khựng lại.
Hồng Nhụy ngồi bàn bên cạnh nhào đến trước mặt ta và Thẩm Kinh Hàn định quỳ xuống, bị ta cản lại:
"Đa tạ cô nương... Thẩm tông chủ, đại ân đại đức, Hồng Nhụy làm trâu làm ngựa đời đời kiếp kiếp không quên."
"Không sao rồi không sao rồi, sẽ không còn ai dám ép em đi xem mắt nữa." Ta vỗ vỗ lưng Hồng Nhụy nói với em ấy.
"Lần này đa tạ Thẩm tông chủ rồi."
Thẩm Kinh Hàn dường như ngớ người ra một lúc: "Thì ra không phải là Tô Ngưng Vãn cô đi xem mắt."
Hắn nhìn quanh bốn phía nhưng không thấy bóng dáng Kim Cúc đâu.
Thật tình, huấn luyện cô ta bao nhiêu năm nay, giờ ngay cả câu nói đơn giản cũng truyền đạt không xong.
Xem ra mấy ngày nay cô ta sống quá sung sướng nên lơ là luyện tập rồi.
...
Lúc này Kim Cúc vẫn đang ngồi trong nhà xí vò giấy vệ sinh.
Thật bực mình, không bao giờ ăn hồng nữa.
Cũng không biết tông chủ đã cản được Tô tiểu thư lại chưa.
...
**Chương 6**
Một tháng tiếp theo, Kim Cúc bị điều đi, đổi thành hai tên đại hán lực lưỡng một trái một phải đứng gác cửa cho ta.
Muốn ăn gì muốn chơi gì muốn mặc gì chỉ cần động môi là có được.
Ta muốn gia cố lại cửa lớn của ngôi nhà một chút, buổi tối Thẩm Kinh Hàn liền dẫn theo trưởng lão doanh tạo sư lợi hại nhất của Lăng Tiêu Các tới, lắp thêm ba lớp khóa cho cửa nhà ta, còn bày trận Kỳ Môn Độn Giáp trong sân, làm Hồng Nhụy đi chợ suýt nữa thì không vào được cửa lớn để về nhà.
Ta nói ta muốn uống trà Lĩnh Nam, vốn dĩ Hồng Nhụy đi lo liệu phải mất nửa tháng mới nhờ người đem về được một hộp nhỏ, Thẩm Kinh Hàn biết được thì chỉ mất hai ngày đã chở hẳn một chuyến xe đến cho ta, ngâm nước uống chắc phải khiến ta biến thành người khổng lồ luôn mất.
Dần dần, Khương Chi Sóc cũng nhận ra có điều không ổn.
Hôm đó nhân lúc Thẩm Kinh Hàn ra ngoài, đệ ấy lén lút truyền thư cho ta:
【Tỷ, bình an không? Tông chủ không ổn rồi, ngày mai giờ Tuất gặp ở chỗ cũ】
Ta nhìn mảnh giấy, trên tay còn đang cầm đĩa bánh ngọt phiên bản giới hạn mà Thẩm Kinh Hàn phải xếp hàng ba canh giờ mới mua được cho ta, trong lòng có chút chột dạ.
Giờ Tuất, ta nhờ Hồng Nhụy che chở lén lút đến chỗ cũ — phòng bao trên tầng cao nhất của tửu lâu đối diện trà lâu Bách Thúy.
Khương Chi Sóc vừa thấy ta liền đi loanh quanh ta mấy vòng, thấy ta không những không gầy đi mà còn vì chỉ ăn không vận động nên béo lên không ít thì mới thở phào nhẹ nhõm: "Tỷ!
Mấy ngày nay rốt cuộc tỷ đi đâu chơi vậy!"
Ta đánh trống lảng: "Ha ha, thì chỉ đi chơi loanh quanh, ngắm cảnh chỗ này chỗ nọ, thích gì ăn nấy thôi."
Trời ạ, không thể để Khương Chi Sóc biết chuyện của Thẩm Kinh Hàn được.
Trước kia ta cũng có tiền lệ vì một miếng ăn mà chạy ngược chạy xuôi khắp nơi, Khương Chi Sóc cũng thấy nhiều nên không lấy làm lạ: "Tỷ! Tạm thời đừng quan tâm chuyện đó nữa, đệ cảm thấy tông chủ của chúng ta dạo này cực kỳ không ổn!"
"Hửm? Sao đệ lại nhận ra... không phải, sao đệ lại nói vậy..." Ta chột dạ hỏi.
Khương Chi Sóc nghiêm túc nói: "Tỷ, ngài ấy dạo này đặc biệt chú trọng huấn luyện cho ảnh vệ, lúc nào cũng tự thân đi giám sát, hơi một tí là bắt đệ tập huấn tăng cường gì gì đó. Gần đây ngài ấy còn bảo muốn nâng cao tố chất văn hóa cho ảnh vệ, lên lịch học văn hóa cho bọn đệ, mỗi ngày phải nghe hai canh giờ chi hồ giả dã."
"..."
"Kỳ lạ hơn nữa là, mỗi ngày ngài ấy đều nhận được bồ câu đưa thư, sau đó dù có bận đến mấy cũng nháy mắt biến mất, có lúc còn biến mất liền bốn canh giờ!"
"..." ...Cái đó chắc là đi mua đồ cho ta rồi.
"Còn nữa tỷ, tỷ cũng rất kỳ lạ nha! Vậy mà tỷ lại không sai bảo đệ nữa?! Mặc dù bây giờ thời gian huấn luyện của đệ nhiều hơn, nhưng tỷ lại không cần tiền lương của đệ cũng không bắt đệ chạy vặt nữa?
!"
"..."
Đang ngậm miếng hồng sấy dát vàng mà Thẩm Kinh Hàn xếp hàng một canh giờ để mua... Ta không thốt nên lời...
Cũng không thể nói là tông chủ nhà đệ ra ngoài làm việc đều là đi xếp hàng mua đồ thay ta... hơn nữa lại còn tiêu tiền túi của ngài ấy...
"Đệ... chắc chắn là nghĩ nhiều rồi, Thẩm Kinh Hàn đường đường là tông chủ của một tông môn lớn có chút chuyện riêng tư thì cũng bình thường mà... Hơn nữa bắt bọn đệ học lớp văn hóa ừm cũng là muốn nâng cao tố chất văn hóa của các đệ thôi."
"Còn cả chuyện đặc cách tập huấn thêm cho đệ... ừm... biết đâu là muốn bồi dưỡng đệ làm trưởng lão Huyền Dạ Tư thì sao! Ký thác kỳ vọng cao vào đệ, chuẩn bị tăng lương cho đệ đấy!"
Khương Chi Sóc ra chiều suy nghĩ: "Thật sao?"
"Đương nhiên là thật rồi! Nếu không thì còn có thể là chuyện gì khác sao?"
Chưa nói được mấy câu, ta đã chột dạ đuổi Khương Chi Sóc về.