Ngày có kết quả thi đại học.
Tôi và hắn đồng hạng tám toàn tỉnh.
Về trường làm lại hồ sơ, thuận đường mua một bó hoa, muốn đi cảm ơn chủ nhiệm lớp.
Văn phòng, chủ nhiệm lớp đang nói chuyện với mấy giáo viên.
"Con bé Nam Từ này, coi như là khổ tận cam lai rồi."
"Còn không phải sao, lớn lên xinh đẹp, lại đỗ trường danh tiếng, sau này tùy tiện cũng có thể gả vào nhà tử tế."
"Haizz, cô nói xem, nó và thằng bé Thẩm Diệp kia, có thể thành đôi không?"
"Cô nghĩ nhiều rồi, hai đứa nó có thể làm bạn cùng bàn, đã là Quý Nam Từ chiếm món hời lớn, không có Thẩm Diệp nào có nó ngày hôm nay."
"Cũng chỉ có ở trong trường học mới có thể tiếp xúc với người chênh lệch giai cấp lớn như vậy, ra ngoài xã hội, mặt cũng không gặp được đâu."
......
Tôi lẳng lặng nghe xong.
Ôm hoa quay đầu đi thẳng.
Trong miệng nhai đi nhai lại mấy chữ kia, lại không biết phản bác từ đâu.
Buổi tối, điện thoại nhận được tin nhắn.
Thẩm Diệp hỏi tôi định học ở đâu.
Tôi nói vẫn chưa nghĩ xong.
Hắn nói:
"Tôi đi Bắc Đại, còn cậu"
Tôi nín thở, theo bản năng muốn trốn tránh lời nói phía sau của hắn.
"Dù sao tôi cũng không đi Bắc Đại."
"Vậy cậu đi đâu?"
Suy nghĩ hỗn loạn, tôi thuận miệng nói bừa.
"Đi Cambridge Anh quốc, tôi bán nhà rồi."
Dạo trước, nhà cũ đúng đợt giải tỏa.
Mười vạn, tôi không có nhà nữa rồi.
Hào sâu biến thành lạch trời.
Hắn nói được.
Ngày khai giảng, tôi báo danh ở Bắc Đại.
Nhận được một cuộc gọi quốc tế.
Nơi gọi đến là Anh quốc.
Hai bên im lặng, đầu bên kia truyền đến tiếng hít thở khe khẽ.
Hắn nói:
"Quý Nam Từ, cậu có phải điền nhầm nguyện vọng rồi không?"
Tôi không nói gì.
Hắn tự mình nói tiếp:
"Không sao, tôi có tiền, bây giờ tôi về nước được không?"
"Cậu có phải đang ở Bắc Đại không, tôi cũng thích Bắc Đại."
Tôi chậm rãi nhắm mắt lại:
"Không được."
Giọng nói đầu bên kia khựng lại, trầm mặc giây lát.
"Túi phúc kia cậu mở ra xem chưa?"
Tôi lắc đầu, lại ý thức được hắn không nhìn thấy.
"Chưa xem."
"Vậy cậu mở ra xem đi được không?" Giống như đang cầu xin.
"Không muốn xem."
Không dám xem.
Hắn bị chọc cười, "Cậu thật sự không hiểu ý tôi sao?"
Trong nháy mắt, tôi rất muốn khóc.
Tôi vừa cảm thấy mình thật may mắn, lại nhịn không được rất buồn bã.
"Không hiểu. Trước kia không hiểu, bây giờ không hiểu, sau này cũng sẽ không hiểu."
Hắn khàn giọng, từng chữ từng chữ.
"Quý Nam Từ, cậu được lắm."
Lòng chẳng phải gỗ đá há vô cảm, nuốt lời ngập ngừng chẳng dám than.
Đẩy cửa phòng ra, bên ngoài mờ mờ tối tối, duy chỉ có ánh trăng sao rải xuống, miễn cưỡng chiếu sáng con đường phía trước.
Nếu tôi không đi về phía trước, sẽ bị màn đêm chôn vùi.
Mà năm này, tôi mười tám tuổi.
Ở thời đại hoàng kim của đời mình, tự ti và kiêu ngạo tranh đấu.