Cãi thì cãi, ầm ĩ thì ầm ĩ.
Hợp đồng bàn rất thuận lợi.
Ăn xong cơm, Lục Minh mời tôi đi xem phim.
Đôi mắt đen láy trong veo của cậu ta chớp chớp với tôi, giọng ồm ồm.
"Chị ơi, lần này em về bị đánh đau lắm, chị coi như đau lòng cho em, được không?"
Tôi chột dạ ho hai tiếng.
Vừa định đồng ý.
"Đau lòng ai? Một tên tráng hán bảy mươi cân như cậu? Đúng là dưa chuột già quét sơn xanh, không biết xấu hổ."
Trong mắt Thẩm Diệp viết rõ ràng lời uy hiếp "Cô dám đồng ý tôi liền trừ lương".
Tôi lại nuốt lời nói trở về.
Bóng dáng cao lớn chắn trước mặt tôi.
Che Lục Minh kín mít.
Thằng nhóc nghiến răng hàm, "Sếp Thẩm, tôi chính là bên A (bên bỏ vốn) đấy!"
"Đã ký hợp đồng rồi, cậu là bố tôi cũng vô dụng."
"Trừ khi cậu muốn hủy hợp đồng, hủy hợp đồng bồi thường gấp ba."
Nhả chữ rõ ràng, âm sắc kéo thật dài.
Sắc mặt thiếu niên thay đổi liên tục, hung tợn nói:
"Anh đợi đấy cho tôi, ngày mai tôi sẽ ngồi trước cửa nhà ông nội Thẩm khóc."
"......"
Ây da, đúng là trẻ con thật.
Lục Minh đi rồi, Thẩm Diệp muốn đưa tôi về nhà.
Tôi lắc đầu nói không cần.
Tối nay quá mệt rồi, ứng phó hai ông chủ, còn mệt hơn tôi làm việc.
Tôi không muốn trên đường về, còn phải xốc lại tinh thần.
Ai ngờ hắn lạnh lùng mở cửa xe:
"Thư ký Quý, phiền cô nhìn xem bây giờ là mấy giờ? Mười giờ tối, cô muốn một mình tự về nhà? Cô là cảm thấy tôi rất nhiều tiền, hay là muốn chơi tôi? Cô xảy ra chuyện thì làm thế nào, mười năm tôi làm không công à."
"......"