Dường như cảm nhận được tâm trạng tồi tệ của tôi, thằng bé đột nhiên gào khóc. Tôi dỗ dành hai tiếng đồng hồ mới dỗ được con.
Trong suốt khoảng thời gian đó, Cát Tỉ không gọi một cuộc điện thoại nào để giải thích.
Còn Tân Oánh Nhi vẫn liên tục cập nhật trạng thái.
Cô ta khoe ba tấm ảnh cận cảnh của bộ trang sức triệu đô, khiến cư dân mạng được một phen kinh ngạc. Khu bình luận ngay lập tức 99+, toàn là những lời ngưỡng mộ chân thành.
Tôi tinh ý phát hiện ra, trong đó có một bình luận của Cát Tỉ:
“Hôm nay mua cho em, hai mươi năm nữa anh cũng sẽ chuẩn bị một bộ cho con gái chúng ta.”
“Người chồng tốt nhất, yêu anh~~”
Những tương tác công khai này của hai người làm mắt tôi cay xè. Tôi quay đầu nhìn con trai đang ngủ say trong xe đẩy.
Chắc Cát Tỉ đã sớm quên mất, anh ta còn có một đứa con trai mới sáu ngày tuổi?
Suy cho cùng, ngày tôi sinh con, Cát Tỉ nói bận công việc nên không đến. Sau này tôi mới biết, anh ta bận tổ chức sinh nhật ba tuổi cho con gái của Tân Oánh Nhi.
“Sỏi mật quá to, không thể trì hoãn được nữa, tôi khuyên cô nên phẫu thuật vào ngày mai.”
Bác sĩ cầm kết quả kiểm tra và phân tích cho tôi. Tôi nhìn viên sỏi mật hình thành trong thời kỳ mang thai, do dự vài giây rồi gửi tin nhắn cho Cát Tỉ:
“Ngày mai anh về một chuyến, em có việc gấp.”
Rất lâu sau, Cát Tỉ mới trả lời, giọng điệu rất khó chịu:
“Anh bận lắm, đừng vì một chuyện nhỏ mà tìm anh.”
“Còn làm phiền nữa là chúng ta ly hôn!”
Tôi bình tĩnh nhìn vào khung chat. Không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu Cát Tỉ nhắc đến chuyện ly hôn.
Kể từ khi Tân Oánh Nhi xuất hiện, mỗi lần Cát Tỉ mập mờ với cô ta, tôi chỉ hơi khó chịu một chút là Cát Tỉ lại lôi chuyện ly hôn ra uy hiếp tôi.
“Trong hôn nhân, có người phụ nữ nào mà không chịu uất ức? Nếu em không chịu nổi thì ly hôn đi.”
Trước đây, lần nào tôi cũng là người nhận sai và xin lỗi trước. Nhưng lần này, tôi quyết định để anh ta được như ý.
“Em phải phẫu thuật mới gọi anh về, nếu chuyện này cũng khiến anh khó chịu thì em cũng nghĩ chúng ta nên ly hôn.”
Vài giây sau, điện thoại của tôi reo lên. Giọng Cát Tỉ trong điện thoại trở nên dịu dàng hơn nhiều:
“Sao em bị bệnh lại không nói với anh? Mấy giờ ngày mai phẫu thuật? Anh về với em.”
Tôi nhíu mày, nhìn đứa con đang ngủ say rồi trả lời:
“Hai giờ chiều.”
“Được.”